[Cảm nhận] Gỡ Bỏ Áp Lực Để Tiếp Tục Tin Vào Bản Thân


Anh Mèo thân mến,

(Cho phép em gọi biệt danh của anh ha ^_^).

Em muốn gửi lời cảm ơn chân thành và sâu sắc đến anh. Cảm ơn anh Mèo vì tất cả. Vâng! Vì tất cả ạ!

Lần đầu tiên em gặp anh Mèo là ở hội thảo Tạo Đột Phá Trong Sự Nghiệp Và Cuộc Sống hồi tháng 04 năm 2016, ở quầy sách í ạ. Em dã nghĩ anh nhân hội thảo của anh Khoa thì đến quảng cáo sách. Em thấy anh cực kỳ hào hứng khi chia sẻ về sách. Hôm đó mọi người vây xung quanh anh hỏi hết cuốn này tới cuốn nọ, anh trả lời không ngớt với một vẻ mặt tràn đầy yêu thích.

Rồi lúc anh Khoa ở trên sân khấu, em để ý thấy anh cực kỳ chăm chú, như kiểu lần đầu được nghe như em (thậm chí còn chăm chú hơn cả em). Em nghĩ bụng chắc anh bán sách cũng là lần đầu đến hội thảo như mình ^_^. Không hiểu sao em cứ thấy anh Mèo có cái gì đó âm thầm, lặng lẽ. Đó là ấn tượng đầu tiên của em về anh Mèo ạ!

Rồi em đăng kí học nhiều khóa, gặp anh liên tục, dần dần mới biết anh làm trainer và cũng rất thích mèo. Mỗi lần đến học, em lúc nào cũng muốn tranh thủ hỏi anh Mèo, nói chuyện với anh Mèo về những khúc mắc của bản thân, về sách, về học tiếng Anh, về thiền, về ngủ đúng giờ, về thói quen… Cách anh truyền đạt rất dễ hiểu, lại từ chính trải nghiệm của anh nên em cứ muốn nghe, muốn hỏi anh hoài.

Một cách âm thầm, lặng lẽ những bài viết trên trang FB cá nhân của anh Mèo truyền cho em thật nhiều cảm xúc, động lực. Những bài viết của anh xuất hiện vào đúng những thời điểm em mất hướng hoặc đơn giản đang gặm nhấm suy nghĩ về vấn đề gì đó mà mãi chưa thông suốt. Từ lúc nào em có thói quen chờ những bài viết của anh Mèo. (mà em đoán cũng có nhiều bạn giống em lắm luôn).

Cảm ơn anh vì đã viết, đang viết và tiếp tục viết! Em cảm nhận được sự trăn trở, tâm huyết của anh mèo dồn vào mỗi bài viết. Cảm ơn anh!

Hôm bữa trong khóa Đắc Nhân Tâm, khi nói chuyện với anh, em bật khóc như một đứa trẻ. Vì thực sự lâu lắm rồi em mới dám để lộ nỗi sợ hãi, để lộ sự áp lực với người khác. Em biết em đang áp lực, đang tự cản trở mình nhưng không thể nào gọi tên áp lực ấy ra. Cho đến khi nói chuyện với anh, mọi thứ thật sáng rõ, một cách tự nhiên. Khi anh nói anh hiểu ngành em học có “luật” riêng và anh biết nó như thế nào. Em không nghĩ mình lại may mắn có một người anh có thể thông cảm, thấu hiểu và thẳng thắn đến vậy. Em thật sự xúc động và cảm thấy được đón nhận.

Sau bữa đó, mọi thứ nặng nề trong em như được gỡ bỏ hết, em nhận thức được nỗi sợ, áp lực của bản thân và tiếp tục niềm tin vào bản thân, vào những gì em đang làm và sẽ làm.

Em hiện tại, khi đang viết những dòng chữ này vẫn đang còn có mối trăn trở với công việc, với ngành hiện tại nhưng đã không còn quá sợ hãi, áp lực mà với một tâm thế tĩnh lặng, bình an, tin tưởng, dũng cảm, sẵn sàng đón nhận cả cơ hội và thử thách.

Cảm ơn anh Mèo! Thật sự cảm ơn anh nhiều. Anh là một người anh có ảnh hưởng rất rất lớn đến quá trình phát triển bản thân của em!

Thỉnh thoảng anh Mèo “đi trốn” xong quay trở lại sớm nha, chúng em nhớ anh và những bài viết của anh lắm ạ!

Em gái – Hoàng Dương Ngân.

P.S Cuốn sách “Hành trình đi về phương Đông” em tặng anh đã đủ “duyên” để đến tay anh Mèo rồi nha!!!

 

Facebook Comments

Đỗ Việt Cường

Đỗ Việt Cường

"Những gì bạn làm được cho bản thân, sẽ ra đi cùng bạn. Những gì bạn để lại cho đời, sẽ ở lại mãi mãi"

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *