[Cảm Nhận] Quan Tâm Là Nhớ Đến Ngày Tưởng Không Ai Nhớ


Hi anh Mèo,

Lâu rồi mới lại viết một cái lovenote cho anh. Trước khi vào nội dung thì em xin frame trước lovenote này không phải để anh viết lại một cái cho em đâu nhé. Còn sau khi đọc xong mà anh quyết định như thế nào thì em cũng không có ý kiến gì đâu. 🙂

Đúng là đợt này đi khóa học em bị nhiều chuyện ở bên trong mà em lại không biết làm sao để giải quyết nó, hay ít nhất là cách “ém” nó tạm thời để mình tập trung coaching. Loay hoay mãi chẳng biết nói với ai cho đến khi tìm được một người đủ tin tưởng và khiến em cảm thấy an toàn, là anh.

Ngay tối ngày hai, anh có hỏi em vào nhóm thế nào, có áp dụng những gì anh chia sẻ không. Lúc đó em không biết phải trả lời như thế nào. Về coach trong nhóm thì cảm thấy làm việc với nhau tốt hơn, chắc là do em không còn bị căng thẳng nữa. Còn về học viên, thì vẫn thấy hoang mang lắm! Cái lớn nhất mà anh cho em được lúc đó, là giúp em giải tỏa một phần nỗi lo bên trong mình và giúp em tập trung vào hành động nhiều hơn là những suy nghĩ vẩn vơ. 🙂

Nói sao ta, sau khóa này tự nhiên thấy thương anh Mèo hơn ghê gớm :)). Chẳng là em không hiểu làm cách nào anh có thể luôn là một người lắng nghe và giúp đỡ cho nhiều người như vậy. Không biết bao nhiêu chú P đã qua tay anh rồi? Nhiều khi em cũng muốn lắng nghe, chia sẻ và dẫn dắt đồng đội của mình, nhưng rồi cứ bảo không có thời gian, hoặc là sợ mình chưa đủ sức.

Sau buổi trưa nói chuyện ấy, em chỉ muốn ôm anh Mèo một cái để thể hiện sự biết ơn to bự của mình. Nhưng mà phải tranh thủ ngủ nên thôi. Đến phần buổi tối free hug, người em muốn ôm nhất lúc đó cũng là anh Mèo, nhưng có khi nào anh chịu ló mặt ra trong phần này đâu. Thế là em phải đợi đến tối ngày ba, phần Hôm Nay Ta Giàu Có để nhờ anh kí tên một cái, coi như là thay lời cảm ơn của em vậy. Anh cũng không chịu kí! Đúng là F quá F mà! Nên bây giờ em mới phải ngồi xuống và viết một cái lovenote dài ơi là dài cho anh. Anh thấy không, nếu như anh chỉ cần đơn giản ôm em một cái, thì em đã không phải mất công viết lovenote như thế này rồi. 🙂

Nói lời yêu thương trực tiếp đối với em nó không dễ, nên là có bao nhiêu gửi gắm hết bấy nhiêu qua đây nhé.

Chung quy là, thương và biết ơn anh Mèo nhiều nhiều. 😡

Nếu nhớ không lầm thì hôm nay là sinh nhật anh. Đối với em khi đã trải qua 20 cái sinh nhật thì quà cáp, hoa hay lời chúc không còn là thước đo nữa. Quý là ở chỗ có người quan tâm và nhớ đến cái ngày tưởng không – ai – nhớ – ngoài – mình. Nên là mừng ngày sinh nhật anh Mèo nhá!! Sang tuổi mới (88), nhớ ăn ở tốt hơn nữa, để đức cho con cháu nha. ^^

Thân mến,

Dzoi.

P/s: Giả như em nhớ nhầm ngày thì anh cứ xóa kí ức về cái đoạn cuối cùng đi nha. 🙂

Facebook Comments

Đỗ Việt Cường

Đỗ Việt Cường

"Những gì bạn làm được cho bản thân, sẽ ra đi cùng bạn. Những gì bạn để lại cho đời, sẽ ở lại mãi mãi"

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *