Có những bước đường, ai cũng phải đi qua …


1. Còn trẻ – ai cũng khao khát thành công.

Nhưng hơi tiếc là thành công trong phim hay trong báo chí hay whatever gì đó thường chỉ nói đến thành quả – thành ra, đôi khi người ta lầm tưởng là thành công dễ và thành công thường đến nhanh. Hoặc ngay cả khi biết là thành công khó nhưng vì không trải nên không cảm và không lường được là nó khó. Vì thế mà nhiều khi, bắt đầu ra đời, bị vùi dập, một số thì bỏ cuộc, một số chấp nhận an nhàn. Không có ai đúng ai sai, đơn giản chỉ là sự lựa chọn. Không có thứ thành công nào giống như chuyện cổ tích cả.

2. Con đường đi, giai đoạn đầu luôn luôn là khó nhất.

Điều này được đúc kết thành công thức rồi. Giống như con diều, lúc đầu bay lên phải bao công sức đón gió, bao công lên rồi xuống, lên rồi xuống. Lúc lên rồi thì lại là chuyện gió đẩy diều đi. Giống như xây một ngôi nhà, lúc xây cái móng là vất vả, kì công nhất mà chưa nhìn thấy kết quả đâu, nhưng móng không chắc thì nhà không lên cao được. Giống như người ta bảo, từ lúc măng tre dưới đất cho đến khi mọc mầm 1 cm mất 5 năm, từ lúc 1 cm đến lúc 10m mất 6 tháng, hỏi tre mọc cao 10m mất 5 năm hay 6 tháng? Thứ nhìn thấy bên ngoài, là 6 tháng. Nhưng sự thật là trong vòng 5 năm, nếu bất kì ngày nào, nó thiếu hơi ẩm, thiếu ánh sáng, thiếu dinh dưỡng, nó sẽ chết.

3. Thành công là quá trình làm việc, làm việc, làm việc.

Phải trải qua những bước đường đầu. Có những bước đường, ai cũng phải đi qua. Làm việc cật lực, cật lực, cật lực, một ngày đẹp trời “tipping point” – và thế là đạt thành công nhỏ, từ đó mà “domino” thành công lớn. Minh chứng dễ thấy là các ca sĩ, họ phải kiên trì, kiên nhẫn, lao động cực nhọc, và cống hiến nhiều sản phẩm. Đùng một cái, ca khúc hít, thế là có tiếng vang. Ca sĩ thành công là có nhiều hít. Nhưng cái khó là không thể dự đoán được ca khúc nào sẽ hít. Cách tốt nhất để dự đoán tương lai là kiên trì làm việc để tạo ra tương lai.

4. Những câu chuyện – Humans of TGM

Con người ta thường sẽ hay nhìn thấy nỗ lực của bản thân mình – nhưng ít khi nhìn được nỗ lực từ những người khác, mà có chăng hay nhìn thấy thành quả của người khác. Nhưng đằng sau mọi thành quả, không có gì là tự nhiên cả.

Câu chuyện 01:

Là sinh viên năm 01, gia đình khó khăn, bạn này quyết tâm vào GGP. Bước qua 04 vòng khắc nghiệt, đúng thời điểm quan trọng nhất, giai đoạn huấn luyện – bạn này theo lịch đi tập quân sự. Các buổi huấn luyện diễn ra buổi tối, thường 1 tuần 1 buổi, từ 6h30-9h30 hoặc 10h, đó cũng là thời điểm các bạn sinh viên khác được nghỉ ngơi sau 01 ngày học. Ra ngoài chỉ được đi bộ hoặc bắt taxi, bạn vay tiền đi taxi khoảng 40 km để về công ty. Mất cả tiền taxi, tiền xin xỏ, mỗi buổi cả triệu bạc. Bạn sẵn sàng vay tiền – để đánh đổi lấy việc được học những kiến thức nội bộ về Coaching – đồng thời cũng chính là nhiều bí quyết huấn luyện con người của TGM – ngay cả trong giai đoạn mình chưa chắc chắn được đi tiếp (vẫn có thể bị loại).

Khi công ty có chính sách ưu đãi cho những GGP xuất sắc nhất được đi học Hạnh phúc để thành công – không chút lăn tăn, bạn lại tiếp tục xoay xở đủ cách để vay tiền đi học. Tiền vé, tiền học, gần chục triệu bạc. Nhưng bạn biết được rằng, không phải lúc nào cũng có cơ hội để được học một khóa học đẳng cấp quốc tế mà được tạo điều kiện và ưu đãi như vậy. Kể từ khi vào GGP, gần 01 năm trôi qua, bạn vẫn chưa kiếm được đồng tiền nào – mà chỉ có đầu tư, đầu tư và đầu tư. Nhưng không sự đánh đổi nào mà không có cái giá đem về. Bây giờ, dù mới chỉ là sinh viên năm 2 – nhưng bạn đã bắt đầu là một chuyên viên tư vấn và là một Coach của tổ chức giáo dục hàng đầu Việt Nam với hành trang vốn tích lũy không hề nhỏ.

Câu chuyện 02:

Là một sinh viên như bao sinh viên khác, không có gì lạ lẫm khi chuyện chơi game, học lại, thi lại, nghỉ học là chuyện bình thường. Bỗng một ngày đẹp trời, sau khi tham dự hội thảo Tạo đột phá trong sự nghiệp và cuộc sống, anh này quyết tâm thay đổi. Và lẽ dĩ nhiên, được mấy hôm lại đâu vào đấy. Rồi một ngày đẹp trời, trên đường đi ô tô khách từ thành phố về quê, vắt tay lên trán – chợt trong đầu xuất hiện suy nghĩ “Nếu mình cứ mãi sống như này thì cuộc đời mình sau này sẽ như nào”. Anh quyết định vay tiền đi học Sống và khát vọng. Sau khóa học, anh hừng hực khí thế và quyết tâm thay đổi – cùng với mục tiêu một ngày nào đó sẽ trở thành nhân viên TGM.

Nhưng cuộc đời không như là mơ. Bao nhiêu năm qua, những người bạn – những người xung quanh, cũng vẫn suy nghĩ ấy. Giờ mình mình thay đổi, môi trường đâu có thay đổi. Sự thay đổi thất bại. Thế là quay về, lại tiếp tục chơi game. Nhưng sau khóa học, được học bài học “Thành công là không bao giờ bỏ cuộc” – “Kiên định với mục tiêu” thế là được áp dụng ngay vào game. Từ lúc ấy, chơi game với bạn bè, anh quyết tâm “thành công là không bao giờ bỏ cuộc”. Những tưởng khóa học làm anh đổi đời. Kết quả, nó làm anh lì hơn và quyết tâm không bỏ cuộc – nhưng đối với việc chơi game.

Nhưng rồi, luật tự nhiên vẫn đúng. Đã gieo nhân, thì một ngày nào đó, hội đủ sương, đủ nắng, đủ gió, nhân sẽ mọc thành cây và rồi cây được chăm sóc thì sẽ gặt được quả. Một khi đã gieo nhân “thay đổi” – thì vấn đề chỉ là thời gian. Khó khăn lớn nhất với anh đó là môi trường, và anh học sống chung với lũ nhưng vẫn quyết tâm vượt qua. Khi ở trọ cùng 02 người bạn khác, mỗi lần đọc sách phát triển bản thân là bị chê, bị cười, bị nói nọ nói kia, anh vẫn lén lén tránh lúc những người bạn đó gặp để đọc sách. Đợt đó, muốn tìm môi trường để tự tin, năng động, anh tìm đến một CLB thuyết trình. Thế nhưng, cứ 9 rưỡi – 10h thì CLB cũng phải đóng cửa. Những buổi như vậy mà về muộn bị hỏi nọ hỏi kia, là lại bị phán xét. Hết giờ CLB mở, anh ra quán game – nhưng không phải chơi game, mà là tìm hiểu kiến thức – và rồi ngồi ngủ qua đêm, sáng hôm sau lại về như không có gì xảy ra.

Vài năm trôi qua từ ngày học khóa học ấy, anh cũng nộp đơn vào TGM. Nhưng vấn đề nằm ở chỗ, anh không có kinh nghiệm gì trong việc này, viết cái mail xin việc mà phải viết đi viết lại mấy chục lần, nhờ hết người nọ người kia góp ý – anh mới dám gửi. Đi gặp CEO để phỏng vấn, anh còn không có kinh nghiệm rằng phải đi giày tây, mặc quần âu, vì từ trước tới giờ đâu ai dạy. Mọi thứ thuộc về kinh nghiệm đều chống lại anh, nhưng trong đầu anh – ngày đi gặp CEO để phỏng vấn, anh chuẩn bị sẵn câu nói dự phòng trong trường hợp xấu nhất “Anh ơi, anh cho em xin làm việc không lương cũng được ạ – chỉ cần anh cho em một cơ hội”. Nhưng ít ai biết được, gia đình không mấy khá giả – vì anh từng phải vay tiền ở trường đại học theo diện sinh viên, bạn bè khi ấy, người ta tốt nghiệp đi làm – anh quyết tâm không xin tiền mẹ, mà xoay xở đủ mọi thứ xung quanh. Nhưng trong suốt thời gian ấy, trên khuôn mặt anh – chưa bao giờ tắt đi nụ cười mỗi khi gặp khách hàng và đồng nghiệp. Ngày hôm nay, anh không chỉ giải quyết được vấn đề tài chính, mà giờ đây còn là một cuộc sống khác, một môi trường tuyệt vời để làm việc, và một công việc tư vấn đáng mơ ước tại TGM.

Câu chuyện số 03:

Thời điểm TGM gặp nhiều khó khăn tại HN giai đoạn 2013, anh xin một công việc logistic vào làm, để phụ các sự kiện. Ngày đó, khóa học ít, sự kiện ít. Và trong tất cả gần chục ứng viên đăng kí, anh là người duy nhất khác biệt theo kiểu bất lợi cho mình vì mình không phải là Coach – không kinh nghiệm đào tạo – ngoại trừ việc thời ở Sài Gòn – là sinh viên chuyên đi hội thảo của TGM, đi hết hội thảo này đến hội thảo kia, đi rồi lại đi lại cũng như âu yếm, nâng niu các cuốn sách của TGM. Những ngày đầu đi làm ấy – TGM chưa có văn phòng, khi tổ chức phải thuê địa điểm. Còn anh, vừa học, vừa phụ sự kiện. Những ngày ấy, anh cũng không có tiền. Mỗi sáng tổ chức hội thảo, anh phải dậy sớm, đi bộ 2 km ra bến xe Bus (vì không có xe máy). Sau đó mua vội bắp ngô luộc cho đỡ tốn tiền, rồi đi vài chuyến xe bus đến địa điểm tổ chức. Team logistic đăng kí rụng dần rụng dần, còn anh thì chẳng bao giờ bỏ cuộc. Làm đủ thứ việc, từ đi mua đồ vật tư, đi khảo sát phòng, đi tìm địa điểm in bằng, đi giải quyết đủ mọi thứ phát sinh. Có những tối, vẫn cung đường ấy, lại đi xe bus vài km về, rồi lại đi bộ về nhà. Đôi chân đã mỏi mệt, vội chìm vào giấc ngủ, và không một lời kêu than.

Thời điểm ấy, có những lúc team tổ chức và tư vấn sự kiện ngoài HN chỉ có vài người, tư vấn toàn là nữ, bận tư vấn khách hàng, hội thảo TGM thời điểm đó lúc nào cũng tầm 180 người đến hơn 200 người tham dự, một mình anh vào dọn dẹp kê hơn 200 ghế trong hội trường đâu vào đấy. Thời điểm TGM chưa có văn phòng, anh lấy nhà trọ mình làm kho, mỗi lần tổ chức khóa học Sống và khát vọng, là vác đồ lểnh kểnh từ trên nhà xuống xe tải, giữa trưa hè vất vả mang đến địa điểm tổ chức, để cùng mọi người setup khóa học. Xong khóa học tất cả lại chở về nhà. Cũng chẳng bao giờ anh nói về những gì mình làm. Nhưng sau những tháng ngày ấy, anh vẫn kiên định tiến lên từng bước một. Ngày hôm nay, TGM đã có văn phòng và đang phát triển lớn mạnh. Còn anh, từ một người thi Coach trượt 04 lần, thi trong HCM trượt mà khi ra ngoài HN thi cũng trượt. Ngày hôm nay, sau biết bao nỗ lực, anh đã trở thành một Manager của TGM. Còn đối với kiến thức Coaching với anh, khi đã tổ chức hàng trăm sự kiện của TGM thì bây giờ kiến thức Coaching đã ăn sâu vào tiềm thức.

Câu chuyện số 04:

Ngày hôm nay, anh là một diễn giả, một doanh nhân – được hàng chục nghìn người ngưỡng mộ, sự nghiệp phần nào ổn định và đang có những cú đột phá lớn trong thời gian tới. Đồng thời, anh cũng được biết đến là một Master Trainer của các khóa học đẳng cấp và đầy chất lượng… Sau mỗi giờ phút train là mọi tràng pháo tay tán thưởng,.. Và còn nhiều mỹ từ khác.

Quay trở lại 8 năm về trước, khi lần đầu tiên tổ chức khóa học dành cho tuổi TEEN tại VN (Là tiền thân của khóa học Bí quyết teen thành công sau này). Khóa đầu tiên, khó khăn, thiếu thốn, vất vả đủ mọi đằng. Thiếu nhiều nhất là thiếu nhân sự. Thời đó anh cũng là Trainer và kiêm thêm n việc khác. Trước khóa học là chạy đi nhà in để in tài liệu học viên. Đến khi train khóa học, sau khi train xong là chạy xuống dưới vác bình nước ra thay cho học viên. Đến giờ nghỉ giải lao, là ngay lập tức phải chạy đi lấy bánh cho học viên ăn. Ăn trưa ăn tối là phải chạy xuống nhà ăn điều phối cơm. Chưa kể cũng trong team setup luôn, lúc train thì mặc véc, sau đó là vác loa thùng. Trước khi trở thành Trainer khóa học, thì là Trainer bán sách, đứng cả ngày ở tiệm sách để bán sách, mặc cho người xung quanh nói gì. Đó chỉ là một phần nhỏ của câu chuyện khi chỉ nói về một chuyện đó là ngày train khóa học đầu tiên.

Còn thêm n chuyện tại TGM, một ngày nào đẹp trời, mình sẽ kể.

5. Những bước đầu là khó nhất, là lâu nhất.

Hồi bữa, TGM có phối hợp với ảnh Ti Em Ti (Tạ Minh Tuấn) làm khóa Con đường khởi nghiệp. Không phủ nhận là sau tipping point thì hai năm gần đây là năm mà anh nhận được nhiều giải thưởng lớn, chẳng hạn như Forbes Under 30 Asia, đợt gần đây là Men of the Year 2016 của Tạp chí Thể thao, Văn Hóa & Đàn ông, cũng như nhiều giải thưởng khác, đi máy bay Vietnam Airline, mở tạp chí ra đọc mình cũng gặp, bước vô thang máy lên công ty cũng thấy quảng cáo Nâng tầm sao, vươn tầm cao của Vietnam Airline tại đó. Anh là một người có nhiều điều để học hỏi. Giải thưởng của xã hội – đó là sự công nhận của đám đông về những nỗ lực mà ai đó đã bỏ ra. Trong lúc ngồi ăn bữa tối để anh chuẩn bị cho phần train buổi tối – mấy anh em cũng không quên nói vài câu chuyện về thành công và cuộc sống. Mình có hỏi anh về những chìa khóa quan trọng nhất để thành công. Thì hai thứ quan trọng nhất mà anh trả lời. Đầu tiên là anh Focus, anh chỉ tập trung vào khởi nghiệp thôi, và anh muốn trở thành expert và nằm trong top người giỏi nhất về khởi nghiệp. Thứ hai,… là do anh CÀY SỚM. Anh cày từ thời anh là sinh viên. Ở đây, “cày” khác với kiểu sinh viên cứ mơ mơ màng màng, chẳng rõ mình biết gì, chẳng chịu dấn thân, chẳng chịu làm gì tới nơi tới chốn.

Con đường đi có các bước 0,1,2,4,8,…..,16,32,64,128,256,512,1024,… Những bước đầu là khó nhất, là lâu nhất. Để từ 0-1, để từ 1-2, để từ 2-4. Nhưng ai cũng phải đi qua hết. Bởi nếu không đi qua được thì sao đến được các điểm bùng phát sau này: 1024, 2048, 5012,…? Vấn đề là có “CHỊU CÀY” và “CÀY SỚM” hay không?

6. Phía sau thiên đường

Noo Phước Thịnh là một ca sĩ đạt nhiều giải thưởng và tiếng vang lớn trong năm 2016. Trong đêm Gala trao giải We Choice Award, nam ca sĩ này thể hiện ca khúc nói lên cảm xúc và hành trình mình trải qua – sau những thành công đầu đời, là cả một giai đoạn bản thân mắc kẹt ở mức trung bình, và những quyết tâm bứt phá. Những câu từ đó, phần nào thể hiện con đường – mà một người nghệ sĩ hay cả lĩnh vực khác đều phải đi qua – nhất là khi mà ta còn trẻ:

“Phía trước ánh sáng như thiên đường Tình yêu ngập tràn sân khấu. Ai đâu hay phía sau ánh đèn Mình tôi cười với nỗi đau. Nước mắt yếu đuối không bao giờ Được rơi trên những cố gắng. Con đường vinh quang ấy còn dài Và tôi biết tôi chưa khi nào một mình! Ngày mai tôi sẽ hát lên những câu ca thay lời chưa nói Cảm ơn cuộc đời, cảm ơn những ai đã cùng khóc cùng cười vì tôi. Dù cho trên thế gian chỉ còn một người muốn nghe tôi Tôi vẫn cất tiếng hát bằng tất cả đam mê của cuộc đời. Đã có những lúc thấy mỏi mệt Niềm tin bao ngày vụn vỡ. Đã có lúc muốn những khó khăn Sẽ trôi qua như giấc mơ. Nhưng tôi biết phía sau lưng mình Còn bao nhiêu người cần tôi. Con đường vinh quang ấy còn dài Và tôi biết tôi chưa khi nào một mình!”

 

7. Sau tất cả, có những bước đường, ai cũng phải bước qua …

Một ngày với nhiều bước đi dài, đúng cả nghĩa đen và nghĩa bóng!

Facebook Comments

Đỗ Việt Cường

Đỗ Việt Cường

“Những gì bạn làm được cho bản thân, sẽ ra đi cùng bạn. Những gì bạn để lại cho đời, sẽ ở lại mãi mãi”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *