Hiểu đời


Càng lớn, càng hiểu hơn về việc vì sao người ta gần nhau rồi lại xa nhau. Có những người từng thân thiết, nhưng rồi đến một lúc lại xa cách nhau. Thậm chí có những người từng yêu quý, nhưng rồi đến một ngày lại ghét nhau.

Còn nhỏ, đứa nào không có bạn chắc là đứa xấu tính không có ai chơi. Lớn lên thì khác, hai người không chơi được với nhau, thậm chí ghét nhau không có nghĩa là đứa này tốt đứa kia xấu, đơn giản là vì hai người khác nhau.

Hôm bữa, có dịp mấy anh em ngồi ăn chay với nhau, cũng nói về chuyện thị phi ở đời. Mình hỏi, bây giờ anh nổi tiếng như vậy, là người được công nhận top những người có tầm ảnh hưởng nhất trong khu vực trước tuổi 30, anh có sợ bị người khác ghen tị hay bị ghét không? Ảnh trả lời, KHÔNG. Quan trọng là nằm ở chỗ hiểu đời – tức hiểu quy luật cuộc đời.

Đêm tối trăng sáng là một hiện tượng tự nhiên. Trăng sáng thì các đôi bạn trẻ hẹn hò thích lắm, vì họ có thể đi chơi, tỉ tê, tâm sự, thổ lộ dưới ánh trăng. Thế nhưng, mấy tên trộm thì ghét lắm. Trăng sáng sao mà hành động được.

Trời đang yên tự dưng mưa to thì các bác nông dân vui lắm. Phải có mưa thì cây trồng mới tốt được, chứ không vụ mùa coi như tiêu tan. Mấy người bán áo mưa chắc cũng vậy, cơ hội để kinh doanh là đây. Nhưng trời mưa thì người ta đi làm trên đường xá khó chịu lắm, ngập lụt, bẩn, ướt át.

Dịch bệnh thì dân làng buồn, đau khổ, nỗi lo tiền mất tật mạng. Nhưng ai cũng khỏe hết thì người thầy thuốc lại không còn công ăn việc làm.

Trong một trận đấu bóng, phán quyết của một người, chẳng hạn trọng tài có thể mang đến niềm vui cho cổ động viên của quốc gia này, nhưng lại là giọt nước mắt của quốc gia kia.

Phiên tòa hai bên tranh kiện, cũng tương tự thế, hồi đi học mình có được học một thầy chuyên bào chữa các vụ ly hôn. Ly hôn bao giờ cũng dẫn đến tranh chấp tài sản. Có những khi, người ta đứng dưới cổng tòa án cầm sẵn gạch đá chỉ vì phán quyết có thể gây bất lợi cho người này và có lợi cho người kia.

Cho nên, ngay cả những hiện tượng tự nhiên như trăng sáng, trời mưa còn có người yêu, kẻ ghét. Ngay cả những người làm công việc của họ, cũng khiến cho người ta có cảm xúc đối lập nhau hoàn toàn. Vậy thì, ở đời làm sao có chuyện hài lòng trọn vẹn đôi đường. Làm gì có chuyện ai cũng thân thiết mãi mãi.

Có những câu chuyện sẽ thật phức tạp. Nhưng khi hiểu đời rồi thì nó đơn giản hơn nhiều.

Chúng ta không thể thay đổi được những gì mà chúng ta không thể thay đổi – những quy luật của cuộc đời.

Chúng ta thân nhau, chúng ta quý nhau, chúng ta gần nhau là bởi vì chúng ta còn giống nhau. Nhưng khi chúng ta khác nhau, về đường đi, về chí hướng, về tư duy, về lựa chọn thì lẽ tự nhiên, chúng ta xa nhau. Nhẹ nhàng thì là đường ai nấy đi, nặng nề thì tự nhiên thấy người đó như thể kẻ thù.

Bản thân mình đã từng thân với rất nhiều người. Và cũng đã từng đánh mất rất nhiều người. Hiểu đời hơn một chút, cũng chẳng phải ai đúng ai sai. Đơn giản là vì chúng ta càng ngày càng khác nhau và chúng ta có những lựa chọn khác nhau.

Với người còn đi cùng mình, nghĩa là còn đang giống mình. Nếu đi lên, thì cũng phải kéo người đó đi cùng. Như thế mới đi được đường dài với nhau.

Với người không còn đi cùng mình. Thì tùy. Làm tổn thương nhau thì delete khỏi bộ nhớ. Còn tha thứ được cho nhau thì cũng tốt.

Hành thiền từ 2012 tới giờ, thực ra mình hành thiền cũng không đều đặn cho lắm. Tuy nhiên, đặc thù của thiền Vipassana là cuối giờ thiền luôn có khoảng 10 phút thiền Metta, tức là thiền tâm từ. Đại loại, đây là phần thiền rất quan trọng là bởi vì trong phần này có hai nội dung. Một xin được tha thứ từ những người mà mình làm tổn thương đến họ trong ngày hôm nay. Hai là xin tha thứ cho những người đã làm tổn thương đến mình trong ngày hôm nay.

Vậy nên, nếu không chung đường, nếu có ghét nhau, hay whatever gì nữa, thì cũng vẫn nên làm hai việc: một là học cách làm đầy chính mình để mình hạnh phúc, hai là đừng để người đó làm mình đau khổ.

Chúng ta khác nhau, rồi chúng ta xa nhau, rồi chúng ta phán xét nhau, rồi một lúc nào đó, tùy trải nghiệm từng người, chúng ta có thể tha thứ cho nhau.

Dĩ nhiên, xoay quanh hai chữ HIỂU ĐỜI, việc mình hay viết những cái deep deep, triết lý, sâu sắc thì người khác đọc vào, cũng sẽ có 2 xu hướng. Một là yêu thích, và hai là khó chịu. Người yêu thích thì thích một ông mèo sâu sắc, có chiều sâu, thẳng thắn, chân thành. Người ghét thì phán xét tào lao, lên mặt dạy đời, viết tus câu like để thỏa mãn cái tôi. Tùy!

Điều đó là điều không thể tránh khỏi. Giống như mình làm Trainer, một nguyên tắc quan trọng là “Bạn không thể nào kiểm soát được suy nghĩ người nghe” – tức bạn nói là một chuyện, người ta có quyền nghĩ bạn nói hay và cũng có quyền nghĩ bạn nói không hay. Tương tự vậy, cách sống của bạn cũng thế. Người yêu – kẻ ghét là chuyện bình thường.

Sau tất cả, không quan trọng điều gì xảy ra với bạn, quan trọng là sau khi điều ấy xảy ra với bạn, bạn trở thành con người như thế nào.

Những người không giống mình, thôi thì dần dần chúng ta gạt nhau ra khỏi cuộc đời nhau. Và rồi cuối đời, sẽ còn lại những người giống mình nhiều nhất. Hiểu như vậy thì cứ tạm coi cuộc đời này là một hành trình chúng ta đi tìm những người giống mình nhiều nhất và sẽ chia tay những người một lúc nào đó không giống mình nữa.

Cho nên, hiểu đời thì cứ thế mà đi!

HN. 12h36 05.11.17

Facebook Comments

Đỗ Việt Cường

Đỗ Việt Cường

"Những gì bạn làm được cho bản thân, sẽ ra đi cùng bạn. Những gì bạn để lại cho đời, sẽ ở lại mãi mãi"

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *