Practice makes it perfect


Không quan trọng là bạn làm cái gì, mà điều quan trọng là bạn làm “cái gì” đó với đẳng cấp như thế nào!

Tự nhiên, thời gian này bản thân mình cảm thấy rất thấm bài học: “Không quan trọng là bạn làm cái gì, mà điều quan trọng là bạn làm “cái gì” đó với đẳng cấp như thế nào” – sự khác biệt nằm ở đẳng cấp khi làm một cái gì đó.

Nhiều người cứ hay kêu làm một điều gì đó chán, dĩ nhiên lúc đầu làm một điều gì đó thì thường được một thời gian là quen, mà quen rồi thì chán. Nhưng cái nào cũng vậy, chính việc làm một cái gì đó ở đẳng cấp khác hoàn toàn mới là thứ tạo nên sự khác biệt.

Cũng là đấm, nhưng Lý Tiểu Long có thể đấm 1s được 9 cú đấm, có thể đấm được cú đấm 1 inch (tức cách vật thể 2,54 cm) khiến cho lực tác động tương đương với quả tạ 60 kg bay ngang. Cũng là dùng côn nhị khúc, nhưng Lý Tiểu Long có thể dùng nó để chơi bóng bàn và quẹt que diêm. Cũng là hít đất, nhưng Lý Tiểu Long có thể hít đất bằng 2 ngón tay. Là bởi vì, Lý Tiểu Long đã luyện đến mức thành expert và tạo ra đẳng cấp mỗi lần thực hiện như vậy. Đó là lý do vì sao mà Lý Tiểu Long nói rằng “Tôi không sợ thằng nào đấm 1 lần được 10,000 cú đấm, tôi sợ thằng nào đấm 1 cú đấm nhưng lặp đi lặp lại 10,000 lần”.

(Clip Lý Tiểu Long đánh bóng bàn bằng côn nhị khúc)

Có lần đi mua vịt nướng, mình khen chị chặt vịt sao nhanh mà miếng thịt nhìn gọn gàng và đẹp thế. Anh chủ đứng bên cạnh, miệng vừa cười vừa đùa “Thì cũng trảm cả nghìn con rồi còn gì”. Chị chặt nhanh, chặt đẹp, chặt chuyên nghiệp là bởi vì chị làm công việc ấy nhuần nhuyễn, thuần thục lên đến một đẳng cấp khác hoàn toàn. Còn như mình, Tết về chặt con gà mẹ luộc, chặt xong thấy miếng nào cũng xấu xí hết. Cho nên, không quan trọng là có chặt hay không, mà là chặt ở đẳng cấp như nào.

Mỗi lần đi xa đâu đó đến gần Hồ Tây, mình hay tạt vào ăn một quán bún đậu. Quán này có điểm duy nhất mình thích đó là họ có món chả cốm rất rất ngon. Mà chưa một quán nào mình ăn ở HN thấy có rán chả cốm ngon như vậy. Không quan trọng là bạn rán chả cốm hay không, mà quan trọng là rán đến mức độ ngon như thế nào.

Trong team chơi AOE của mình, anh em cũng cùng rút ra triết lý tương tự như vậy. Không quan trọng là bạn có thể đánh được nhiều quân, mà quan trọng là bạn đánh một loại quân giỏi đến mức không ai đánh thắng được bạn hay là không. Để đánh giỏi được, thì phải luyện một quân luyện đi luyện lại thật nhiều cho đến khi hiểu và thành thục về nó, chứ không phải là luyện quá nhiều quân.

Hồi đầu bán sách, mình cũng nghĩ bán sách chắc chán lắm. Thế rồi, khi làm thật, mỗi lần khách hàng hỏi về nội dung của quyển sách, tư vấn đi tư vấn lại, lại thấy hình như mình càng chưa hiểu nhiều về quyển sách. Đọc thêm, trải thêm, lại thấy một chân trời mới. Có những hôm bán sách, có quyển sách, tư vấn đến cả hai chục lần, nói mỏi cả mồm. Nhưng cũng vì có những quyển tư vấn quá nhiều mà thành ra, có những lần gặp khách, khách bảo thôi thôi anh đừng tư vấn nữa, không có em mua hết bộ sách ở đây mất.

Trong diễn thuyết cũng thế: “Không quan trọng Trainer nói gì, điều đó học viên đã biết hay chưa, mà quan trọng là cách mà Trainer nói có khiến cho học viên thấm hay là không.” Trong khi đi Coach chắc cũng vậy, có lẽ không quan trọng là đi Coach được bao nhiêu khóa học mà là đi Coach một khóa học nhưng đi được bao nhiêu lần và Coaching ở đẳng cấp như thế nào.

Các cụ vẫn nói “Một nghề cho chín, còn hơn chín nghề” – chắc hẳn cũng là do như vậy. Làm một việc, nhưng tạo ra nhiều thành quả và là chuyên gia trong việc mình làm, còn hơn là cái gì cũng biết, nhưng làm không tới và biết nửa chừng.

Dạo gần đây học khóa về Story Telling, cứ tưởng người ta dạy cách kể chuyện trong diễn thuyết. Ai ngờ đó là khóa về làm phim của Pixar, mà thông điệp chủ đạo của họ là như này: để có một kịch bản, một câu chuyện hay, thì cách duy nhất là kể, và sau đó kể lại, kể lại, kể lại, kể lại. Cũng tương tự như thế, triết lý trong viết lách, đó là “Edit, again, again and again”. Không một bài nào mà viết cái hay luôn, thường những lúc chỉnh sửa lại thì câu cú mới rành mạch, lời văn mới rõ ràng, khúc chiết.

Làm cái gì cũng được, một khi đã lọt vào top expert trong thứ mình làm, hoặc top 10% những người giỏi nhất, hoặc thậm chí 1% giỏi nhất trong lĩnh vực đó, thì tự nhiên đam mê và thành công sẽ đến. Cho nên, Không quan trọng là bạn làm cái gì, mà điều quan trọng là bạn làm “cái gì” đó với đẳng cấp như thế nào!

Suy cho cùng: Vẫn là KỸ NĂNG đi trước ĐAM MÊ hay Practice makes it perfect!

Nhưng tập luyện có thầy (thầy phải giỏi) thì đường đi nhanh hơn!

Facebook Comments

Đỗ Việt Cường

Đỗ Việt Cường

“Những gì bạn làm được cho bản thân, sẽ ra đi cùng bạn. Những gì bạn để lại cho đời, sẽ ở lại mãi mãi”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *