TGM 2017 – Chuyện chưa kể


1. Hồi cuối tháng 11, đó là lần đầu tiên mình đặt chân đến Đà Lạt – một nơi mà người ta dùng nhiều mỹ từ để tả về nó. Nơi mà mang đến cho du khách nhiều thứ bất ngờ, với nhiều giai thoại nổi tiếng, chẳng hạn như ngôi nhà ma, đồi thông hai mộ, ngắm hoa Đà Lạt, đồ ăn ngon, hình chụp cối xay gió, mấy cái thác hay chiếc bàn xoay thần kì,… Nhưng với mình, thứ mang đến cho mình bất ngờ nhiều nhất lại đến từ chính khách sạn nơi mà đoàn TGM dừng chân nghỉ lại. Một khách sạn mà cái tên thôi cũng đủ khiến mình nhầm lẫn khi phát âm, na ná như Sophia (công dân người máy được công nhận đầu tiên trên toàn cầu). Không! Không phải Sophia, mà là Saphir.

Saphir không mang đến ấn tượng đầu một cách tốt đẹp. Đoàn xe phải leo dốc khá cao mới lên đến được nơi. Và rồi khi xe dừng chân tại khách sạn thì trước mặt mình là một tòa nhà 3 tầng bé xíu. Quầy lễ tân khoảng 20 m^2, phòng chờ chỉ có 1 tầng khoảng 30 m^2. Trời! Bé xíu vậy thì ở cái nỗi gì. Đó là suy nghĩ thoáng hiện ra trong đầu. Nhưng mình đã lầm. Sự khác biệt của Saphir chính là ở 6 tầng hầm bên dưới. Mỗi tầng hầm đều có sức chứa cho khoảng 20 phòng. Tầng 6 (tầng thấp nhất) chính là nhà ăn. Rải rác các tầng đều có đủ hết mọi thứ, kể cả phòng hội trường lớn (cả trăm mét vuông). Cũng như xuyên suốt bên dưới là một hệ thống thiết kế “tinh vi” mà ở trong phòng đều cực kì thoáng đãng, và đặc biệt đây là một khách sạn cổ mà có lẽ các sĩ quan cấp cao của Pháp để lại. Cho nên, tầng nào cũng có khoảng vài chiếc xe ô tô sang trọng và cổ kính. Một sự bình an và tinh tế đến lạ thường trong kiến trúc và thiết kế. Để một nơi mà khi vào phòng thôi, kiến trúc cổ kính, sự tĩnh lặng làm cho người ta thấy rằng đây là nhà, và nhà là để nghỉ ngơi.

Cho nên, đúng là những gì chúng ta thấy không có nghĩa là tất cả những gì chúng ta thấy. Saphir nhắc mình về cách nhìn cuộc đời, và đặc biệt cách nhìn về con người. Có những chuyện nhìn vậy mà không phải vậy. Có những người, nhìn thế mà không phải là thế. Dân luật vẫn hay nói “một nửa ổ bánh mỳ là bánh mỳ” nhưng “một nửa sự thật thì không phải sự thật”. Đằng sau những gì chúng ta đã nhìn thấy, có thể là cả một bầu trời những gì chúng ta chưa thấy. Vậy nên, bài này kể về những câu chuyện – những con người TGM trong 2017, mà có khi phần lớn là những điều không phải ai cũng thấy.

Khép lại phần mở bài!

2. Đến với nhau vì điều gì thì đôi khi ra đi cũng vì điều đó. Đến với nhau vì tiền bạc thì nhiều khi vì xung đột tiền bạc mà ra đi. Đến với nhau để lợi dụng thì đôi khi, lợi dụng nhau đủ rồi hoặc bại lộ thì vì thế mà chấm dứt. Ngược lại, với thứ tốt đẹp cũng như vậy. Đến với nhau bằng tình, bằng nghĩa thì đôi khi nhờ chút tình nghĩa, mà người ta ở lại bên nhau (ngay cả khi khó khăn hoạn nạn). Đến với nhau bằng sự tôn trọng, thì đôi khi ngay cả lúc chia tay rồi, sự tôn trọng cao nhất vẫn để lại cho nhau.

Bản thân mình nghĩ con người chúng ta ai cũng là “người tốt một nửa”. Tức bên trong chúng ta có phần tốt và cả phần xấu. Khi môi trường, hoàn cảnh, điều kiện cho phép chúng ta bộc lộ phần tốt nhiều hơn thì ta sẽ có khuynh hướng dẫn đến cái tốt nhiều hơn. Và ngược lại, khi môi trường, hoàn cảnh, điều kiện cho phép chúng ta bộc lộ cái xấu nhiều hơn thì ta sẽ có khuynh hướng đến cái xấu nhiều hơn. Điều này có nghĩa là một người thời điểm này tốt có thể trong tương lai xấu. Hoặc giả bây giờ đang rất xấu, có thể tương lai sẽ là người tốt. Cho nên, một ai đó thay đổi từ tiêu cực – tích cực hoặc một ai đó từ tốt thành xấu, chúng ta cũng không nên bất ngờ.

2017 là năm mà TGM có rất nhiều người ra đi, có thể coi là một cuộc “thay máu” lớn. Vậy nên, ở bài viết này – tác giả không đánh đồng người ra đi nghĩa là người xấu, và người ở lại mới là người tốt. Ai cũng có phần tốt – phần xấu bên trong mình, chỉ là mình muốn viết một cách chân thực về những câu chuyện mà bản thân mình thấy ấn tượng, với tiêu đề là chuyện chưa kể.

Mình thích cuốn tiểu sử Steve Jobs. Sau ngày thi đại học, mình đọc ngấu nghiến nó trong 2 tuần. Một cuốn tiểu sử tự truyện cuộc đời mà Steve Jobs yêu cầu tác giả hãy viết lại một cách chân thực nhất, đừng hình tượng hóa nhân vật chính lên. Và đúng vậy, khi đọc sẽ thấy thời trẻ – Steve Jobs đúng là một thanh niên “trẻ trâu” và nhiều trò quái gở, cũng chẳng tử tế gì. Nhưng, lối viết chân thật, không định hướng làm cho người đọc hiểu về một cuộc đời, với những diễn biến, những cột mốc, cả những sự thay đổi hay cả những lần làm lên lịch sử bằng cách mô tả rất chân thực. Vậy nên, bài này mình viết về cả những người ra đi – và có cả những người ở lại. Nhưng theo lối diễn tả chân thực, không định hướng, không lồng cảm xúc hay quan điểm chủ quan cá nhân vào.

Khép lại phần 2! (Phong cách viết).

3. Chia sẻ của mình là cá nhân, chứ mình không phải là phát ngôn viên của TGM. Do vậy, những con người mình chọn kể chuyện trong bài là ngẫu nhiên. Thành ra, bài này dành cho những người biết đến TGM, cũng muốn biết cả những “chuyện chưa kể” trong một năm nhiều sóng gió và thật dài của cả một con tàu.

4. TGM 2017 – CHUYỆN CHƯA KỂ

4.1 Người có Performance “xuất sắc” nhất năm

Cuối năm, bao giờ các công ty cũng thường làm Performance Review (Tức xem lại cả quá trình một năm làm việc, cống hiến của cá nhân, phòng ban). Nhiều nơi còn có cả giải thưởng để khích lệ, khuyến khích mọi người. TGM thì không có mấy cái giải đó.

Bản thân mình, nếu được bình chọn người có Performance “xuất sắc” nhất năm, chắc chắn sẽ rất khó. Mình thấy ai cũng giỏi, ai cũng nỗ lực. Cho nên, cảm thấy họ thật phi thường. Nhưng nếu được chọn một người, thì với mình đó là một người …

Buổi sáng đều dậy rất sớm, thường dậy từ 4-5h sáng. Rồi đến công ty làm việc cũng rất sớm. Người này rất hiếm khi tiếp xúc với khách hàng, nhưng khách hàng đến với TGM thì thường sử dụng dịch vụ do người này cung cấp. Và người này thường cung cấp dịch vụ ở chuẩn mực cao nhất. Người này mình thấy cả năm chưa bao giờ than phiền một câu nào với mình cả. Người này, cũng chẳng bao giờ đi nói xấu ai. Người này, chưa bao giờ kêu ca kệt mỏi, hay công việc vất vả, nặng nề. Người này, mình cũng chẳng bao giờ thấy ốm đau mà bỏ việc. Và hơn hết, người này làm một công việc mà không phải ai trong công ty cũng làm được, chính xác hơn là không ai làm.

Đó chính là cô lao công dọn vệ sinh văn phòng, vệ sinh toalet cho TGM. Ở cô là nhân vật truyền cảm hứng lớn nhất cho câu nói “Không quan trọng bạn làm điều gì, quan trọng là bạn làm việc gì đó với đẳng cấp như thế nào”. Nhờ có cô mà lúc nào mình thấy khu vệ sinh, sảnh trước văn phòng cũng cực kì sạch sẽ, thơm tho. Và mình biết, nếu đặt mình làm công việc của cô, còn lâu mình mới làm chu đáo được như cô.

4.2 Cống hiến mà không cần được công nhận

Chúng ta làm việc, đôi khi cũng muốn được công nhận từ người khác. Đó là điều dễ hiểu, một nhu cầu tâm lý cơ bản. Có một người cống hiến, với những sản phẩm luôn tạo bất ngờ, với chuẩn mực rất cao, mà sau đó người ta cũng rất khó để gặp, trong công việc cũng gần như chẳng giao tiếp mấy. Ngoài đời cũng chẳng dùng facebook. Gần như khách hàng TGM chắc cũng chẳng nhớ tên và nhớ mặt sau khóa học. Anh đến nhiều người không biết, và đôi khi anh đi cũng chẳng ai hay. Xuất hiện cũng chỉ như một cơn gió, nhưng đó là người mang lại chuẩn mực cực kì cao cho những ai nếu có làm việc cùng. Đó chính là một người đứng sau hậu trường những clip khóa học của TGM.

Những ai coi một số clip khóa học của TGM, sẽ thấy ẩn sau đó là sự sáng tạo cực kì nhiều và cực kì lớn. Đó là những sản phẩm của chất xám, của trí tuệ, của nỗ lực làm việc, và quyết tâm phải khiến cho khách hàng, thậm chí đồng nghiệp cũng phải bất ngờ vì những sản phẩm đó. Thời gian rồi cũng qua đi, những thước phim rồi lúc nào đó cũng sẽ cũ. Nhưng cảm xúc của những người trải nghiệm cùng, sẽ là mãi mãi. Để có thành quả đó, là nhiều nỗ lực thức thâu đêm suốt sáng để tỉ mỉ, tìm tòi, tìm kiếm. Coi lại các clip khóa học, clip nào anh quay là thấy ngay dấu ấn, phong cách thể hiện rất rõ. Mặc dù chẳng cần phải đề tên mình trên đó. Chỉ có những người có mặt trong clip, xem clip, và trải nghiệm những khoảnh khắc ấy là sẽ hiểu và sẽ cảm nhận được.

Đôi khi, chúng ta cống hiến mà không cần được công nhận. Đôi khi, chúng ta mang đến hạnh phúc cho người khác, mà người nhận không biết ai là người đã làm điều đó cho họ, lại là một cái hay. Tự nhiên, sau này họ sẽ nhớ rằng “à, trong cuộc đời – đôi khi có một người xa lạ, vẫn truyền cảm hứng theo một cách rất xa lạ”.

4.3 Bông lúa chín là bông lúa cúi đầu

Còn trẻ, cái tôi thường sẽ cao hơn khi trưởng thành. Khi chúng ta thành công, chúng ta giảm thiểu cái tôi nhiều hơn là khi chúng ta thất bại. Giống như khi chúng ta no ấm, không phải lo lắng nhiều về bản thân, chúng ta có khuynh hướng tử tế hơn là khi bản thân mình đang “đói”. Bởi vì, một người đau chân thường có khuynh hướng nghĩ về cái chân đau của họ hơn những chuyện khác. Câu này Nam Cao nói đúng – theo cả nghĩa đen và nghĩa bóng.

Ngày mới vào làm việc cùng mình, trong phần đánh giá cho đồng đội, em cho mình 10 điểm/10. Sau đó, em nói với mình rằng bởi vì em rất ngưỡng mộ anh từ rất lâu rồi nên em không phải suy nghĩ nhiều về chuyện này. Giai đoạn đầu, em rất ham học hỏi. Và thực sự, em là một người mà mình cảm thấy rất OK. Theo thời gian, vì cuộc sống gia đình khó khăn và nhiều chuyện. Bản thân em khép mình lại. Giữa cái xấu và cái tốt. Cái xấu bao giờ cũng dễ ảnh hưởng hơn. Trong công việc, em bắt đầu biết mấy trò “chít choác”, cũng bắt đầu biết kết bè, kết phái. Có một lần, mình thẳng thắn một cách dữ dội với em về việc em làm sai. Em không nói gì. Nhưng sau lần đó, chắc em ghét mình lắm.

Nếu muốn người khác không biết một chuyện gì đó, thì tốt nhất là đừng có làm. Cuối cùng, những gì em làm sai, đến một ngày rồi cũng lộ. Nhưng dường như, người ta đâm lao phải theo lao. Cho nên từ sai đến sai tiếp thì dễ, chứ dừng lại nhận mình sai rồi, để mình làm lại thì khó hơn. Vả lại, khi đó thì làm sao để dễ dàng nhận sai. Quy luật tự nhiên, chúng ta thấy bông lúa chín mới cúi đầu chứ bông lúa xanh chỉ hừng hực vươn lên. Trong khi, bông lúa chín mới là bông lúa có thành quả, còn bông lúa xanh thì đã có gì.

Rồi em rời công ty, mình biết là em sẽ gặp nhiều khó khăn lắm. Vì background đâu có gì. Nhưng bài học cần học thì chắc em chưa học được. Mà còn quay lại nói xấu công ty. Những người ở lại, thật ra không có rảnh. Bao nhiêu việc, bao nhiêu kế hoạch, bao nhiêu dự định. Nhưng cứ thi thoảng lại “cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng” chỉ khiến mọi người mệt mỏi, chứ ảnh hưởng gì đâu.

Cũng chẳng hy vọng em học được bài học gì cả. Mà là bản thân mình tự nhắc nhở chính mình. Rồi ai cũng sẽ đi qua cái thời trẻ trâu. Chỉ là sớm hay muộn. Rồi ngày nào đó, chúng ta rồi cũng sẽ già như Phạm Hồng Phước có hát. Đến khi đó, chúng ta sẽ chẳng còn ham hố gì chuyện chèn ép nhau, nói xấu, đá đểu nhau. Thành ra ở đời, cố gắng làm một người tử tế, đặc biệt là ngay từ khi còn trẻ.

Bông lúa chín là bông lúa cúi đầu, cúi đầu vì nó chín chứ không phải cúi đầu vì nó ngu.

4.4 Mình đâu chỉ sống cho riêng mình

Hôm qua xem một MV quảng cáo về ngày Tết, kể về hai vợ chồng nọ sinh sống với nhau. Từ ngày lấy ảnh, chị vợ một mực hết sức yêu thương chồng. Tết về, chị chỉ có một mong ước là được một lần về quê thăm lại cha mẹ đẻ. Nhưng vì thương yêu chồng, vì cuộc sống mưu sinh vất vả, chị sẵn sàng hy sinh mong ước cá nhân, mà để lo lắng cho người khác. Với một thông điệp sâu sắc mà đầy xúc động “Mình đâu chỉ sống cho riêng mình”.

Công ty mình có hai anh chị là vợ chồng. Hồi xưa khi anh chị chưa có em bé, mình thấy anh chị khác. Khi có em bé rồi, mình thấy anh chị có vẻ hay lo lắng nhiều hơn, mà đôi khi mình nghĩ rằng đó là “lo lắng thái quá”.

Có đợt đi du lịch, nhóm thanh niên sung sức như mình muốn thuê xe máy để đi phượt trên những cung đường rất dốc và trời thì đầy mưa để cho đúng tinh thần “trẻ là phải trải nghiệm”. Anh/ chị khuyên ngăn các kiểu: cẩn thận trời mưa, cẩn thận đường dốc, cẩn thân gặp công an, cẩn thận lạc đường,… ti tỉ thứ cẩn thận.

Hóa ra, khi người ta có con, người ta “đâu chỉ sống cho riêng mình”. Và mình cảm nhận tinh thần ấy của anh chị trong công việc. Lúc nào cũng lo lắng cho người khác. Lúc nào cũng chu đáo. Lúc nào cũng làm nhiều hơn, trăn trở hơn, lúc nào cũng phải đi nghĩ quyền lợi cho người khác. Việc thì làm nhiều hơn, việc khó thì cũng đến tay. Trách nhiệm thì lại phải đứng ra giải quyết. Khi người khác sai lầm thì mình phải đứng ra gánh vác. Quanh năm suốt tháng là làm việc. Lúc nào cũng phải đi theo để lo cho mấy đứa. Khi có xung đột thì lại phải đứng ra giải quyết. Bình thường thì phải đứng mũi chịu sào.

Anh chị bây giờ đúng là “Mình đâu chỉ sống cho riêng mình”. Khi chúng ta ở vị trí member, có thể chúng ta sẽ nghĩ nhiều hơn đến quyền lợi của mình, và có thể vô tình “phán xét” cấp trên. Nhưng những ai bắt đầu bước lên vị trí team lead, quản lý rồi sẽ khác. Đằng sau title là trách nhiệm, là gánh nặng, là lo lắng cho người khác, là hy sinh nhiều hơn. Có lẽ thế mà các cấp quản lý của TGM đều thấm nhuần tư tưởng “Mình đâu chỉ sống cho riêng mình” – mà xuất phát điểm, tinh thần ấy đến từ những lãnh đạo cao nhất.

4.5 Tre chưa già, măng đã mọc

Qua nay, người hâm mộ bóng đá chắc đang rất ấn tượng với thành tích của U23 Việt Nam khi chiến thắng trước đối thủ rất mạnh của châu Á. Bóng đá Việt Nam mang đến cảm hứng nhiều nhất là lứa cầu thủ trẻ của học viện bóng đá Hoàng Anh Gia Lai. Nhóm cầu thủ được dạy về việc đá bóng nhưng phải có học thức và đặc biệt không dính bùn. Có lẽ, lúc người ta nhiều nhiệt huyết nhất cuộc đời là khi họ còn trẻ.

2017 là năm mà ở TGM, có quá nhiều sự mệt mỏi. Thế nhưng, chính những nhân tố mới, lại là người tiếp thêm sự nhiệt huyết và sức mạnh. Đôi khi con thuyền đi nhanh được là bởi vì, có những nhân tố mới lên thuyền, cứ thấy thuyền trưởng chỉ đâu là hùng hục chèo đấy, đẩy mạnh con thuyền tiến về trước. Không hoài nghi, không kêu ca, không thắc mắc.

Ngày còn nhỏ, mình rất thắc mắc vì sao lứa cầu thủ bóng đá của Việt Nam năm này thua các đội bóng lớn. Những năm sau lại tiếp tục thua mặc dù có những cầu thủ giỏi của đội bóng khác không còn nữa. Hóa ra là bởi vì “tre già măng mọc”.

Mấy bạn GGP mới vào TGM, ngay từ những buổi đào tạo đầu tiên đã thấm nhuần những tư tưởng “cầu thị – học hỏi”, “thành công là phải làm đi làm lại những thứ khiến chúng ta chán nản”, “kỹ năng đi trước đam mê”, “văn hóa đúng giờ”, “tác phong chuyên nghiệp nơi công sở”,… Những lúc đầu, các bạn cần người khác kéo đi. Nhưng rồi một lúc nào đó, khi các bạn đủ mạnh mẽ, tự nhiên các bạn trở thành người đi đẩy những người khác tiến về phía trước.

Đó là niềm cảm hứng và hy vọng cho những nhân tố sẽ tạo nên khác biệt sau này cho TGM.

5. Chưa kể về những chuyện chưa kể

Mình biết là còn nhiều chuyện mình chưa biết. Cũng như có cả chuyện mình biết nhưng không kể ở đây. Còn nhiều những người, đằng sau họ là cả một câu chuyện dài, là những nỗ lực, là những sự hy sinh.

Bộ phim nào, dù hay hay dở thì đều phải có hồi kết thúc. 2017 đã đến, và dĩ nhiên, rồi cũng phải qua. Một cái kết dang dở, có khi lại là hay cho một sự mở đầu của những tập phim tiếp theo.

Tiếp tục đi, 2018!

Facebook Comments

Đỗ Việt Cường

Đỗ Việt Cường

"Những gì bạn làm được cho bản thân, sẽ ra đi cùng bạn. Những gì bạn để lại cho đời, sẽ ở lại mãi mãi"

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *