Thầy giỏi


Nay là giỗ tổ Hùng Vương. Ở đâu chứ ở công ty mình thì thường không có khái niệm ngày nghỉ, bởi vì mọi người đã có chính sách tự chủ công việc, thành ra làm việc, đã trở thành một ĐAM MÊ, và nếu có chăng – những kì nghỉ, thì cũng có thể nghỉ bất kì lúc nào, chứ không phải chờ đến ngày nghỉ chính thức thế này. Thế nhưng sáng ra đường thấy vắng vắng, thang máy cũng không chen chúc như mọi ngày, thành ra tâm thế mình cũng hơi hơi “ngày nghỉ”, vậy nên quyết định dành thời gian ngồi trải lòng với một chủ đề mà mình định viết từ rất lâu rồi, và thực sự thì với người trẻ – thầy giỏi là điều kiện tiên quyết để thành công, còn chăng – trò có đủ giỏi là điều kiện bổ sung sau đó. Giống như trong toán học, gọi là điều kiện cần và điều kiện đủ. Chẳng hạn, điều kiện cần để phương trình có phân số tồn tại là mẫu số khác 0 và điều kiện đủ là nghiệm phải thỏa mãn phương trình hai vế bằng nhau.
 
Khi viết bài này, lưu ý trước: rằng đây không phải là một bài viết mang tính khoe khoang hay thể hiện bất kì cái tôi nào nếu có các câu chuyện trong bài, bởi bản thân mình – một trong những giá trị lớn nhất ảnh hưởng đến mình là giá trị KHIÊM TỐN. Cho nên, mình muốn viết một bài đọng lại chiều sâu cho những bạn trẻ nào – suy nghĩ chín chắn và trưởng thành một chút. Đó cũng là lí do mà mình từ chối việc kết bạn quá nhiều, không coi trọng like ảo mà chỉ kết bạn với người nào mình đã gặp hoặc đã biết thực sự.
 
1. Thời gian là thứ quan trọng nhất
 
Nếu mỗi ngày, ngân hàng cho chúng ta 86,400 đô – ngày nào cũng cho, chắc chúng ta sướng đến phát điên. Chúng ta có tiền để làm rất nhiều thứ mình thích, ăn món mình thích, đi chơi chỗ mình thích. Nhưng chỉ được mấy hôm, chúng ta sẽ nhận ra rằng rồi nó cũng chán, và sự thật – mỗi ngày đều không tiêu hết số tiền đó. Vấn đề nằm ở chỗ, sau mỗi ngày nếu không tiêu hết, nó sẽ reset về 0. Và không được cộng dồn. Và 86,400 đó là quy luật của thời gian, mỗi ngày ai cũng chỉ 24h, và phần lớn nhiều người đang lãng phí nó.
 
Thời gian này, bản thân mình ngộ ra một điều rằng: thời gian là thứ quan trọng nhất. Ở tuổi nào cũng vậy, tuổi nào cũng đều có những việc quan trọng của tuổi đó. Cho nên, không bao giờ có chuyện ai bận ai rảnh cả, chỉ là ai làm được và gánh vác nhiều trách nhiệm, trải nghiệm nhiều trong cái tuổi của người đó. Vậy nên, tuyệt đối không dành thời gian cho mấy việc:
 
– Cho những người tiêu cực, cho những người không liên quan đến mình
– Tranh cãi với người đã kém lại còn cái tôi cao
– Bận tâm về việc người khác nghĩ gì về mình
 
2. Căn bệnh ngồi trên nóc tủ
 
Bệnh ngồi trên nóc tủ, hay còn gọi là bệnh ảo tưởng, tức nghĩ về bản thân mình, năng lực, khả năng của mình lớn hơn so với thực tế bản thân. Một xu hướng thứ hai là nghĩ người khác kém hơn mình, thậm chí coi thường họ – trong khi thực tế họ giỏi hơn mình. Lý giải điều này, về mặt tâm lý, có hẳn một tên khoa học gọi là khả năng nhận thức bản thân và nhận thức xã hội kém. Người ngồi trên nóc tủ thường có tâm lý nghĩ mình ngon, nghĩ mình giỏi, nghĩ mình ổn rồi và hài lòng. Cảm giác đủ là lưỡi dao giết chết sự tiến lên về phía trước.
 
Lấy ví dụ: A + B = 10? Hỏi A + Z = ?
 
Ngay một đứa trẻ, nó cũng phân tích được rằng ở đây có 3 trường hợp: nếu B=Z, B<Z, B>Z thì kết quả sẽ khác nhau. Đó là toán học. Còn về tâm lý, người mắc bệnh ngồi trên nóc tủ sẽ nghĩ như sau: A + Z < 10. Tức, A không có B thì A sẽ kém hơn. Thực tế, 2 người làm cùng nhau, đến khi chia tay tách ra, người này sẽ nghĩ để xem không có tao thì mày làm được đến đâu. 2 người yêu nhau, đến khi chia tay, người này sẽ nghĩ để xem không có tôi thì anh/cô sẽ sống như nào? Trong khi thực tế, phải có 3 trường hợp. Sau khi chia tay, không có anh/cô, hoặc là tôi vẫn như thế, hoặc là tôi sẽ đau khổ hơn vì cuộc sống của tôi không có anh. Nhưng. Cũng có thể có cả trường hợp thứ 3: tôi sẽ hạnh phúc hơn bởi vì tôi yêu được một người tốt hơn anh/cô.
 
Cho nên, hiểu mình, hiểu người, và tuyệt đối KHÔNG LẠM DỤNG KINH NGHIỆM CỦA MÌNH TRONG QUÁ KHỨ để đánh giá hiện tại và tương lai. Sự trung dung, hiểu mình đang ở đâu, đang như nào, mình cần gì và kết hợp với việc luôn trân quý thời gian, là tiền đề cho việc đi tìm THẦY GIỎI.
 
3. Thầy giỏi
 
Thay vì nói lý thuyết lan man, sách vở, mình sẽ chia sẻ một vài câu chuyện, cả chuyện thật bản thân lẫn chuyện mình học hỏi được.
 
01 – Thời đi học
 
– Năm 2005, Bộ GD tổ chức một kỳ thi Olympic Toán Quốc Gia, các tỉnh sẽ chọn ra những học sinh giỏi Toán nhất để đi thi. Ở tỉnh mình, những học sinh được giải nhất HSG tỉnh năm đó và có điểm toán từ 17,5 (thang điểm 20) trở lên đi thi vòng 2 để chọn đội tuyển đi thi Quốc Gia. Năm đó, mình được 18 điểm, và chuẩn bị bước vào vòng 2. Thời điểm đó, các học sinh gần kết thúc năm học, và họ bắt đầu chơi (dĩ nhiên rồi). Còn mình, cô hiệu trưởng gọi riêng nói chuyện và trong suốt thời gian đó, cô bổ nhiệm cô giáo dạy Toán phải dạy những gì khó nhất để luyện thi. Đó là lần đầu tiên mà mình được học những kiến thức không dành cho học sinh giỏi cấp tỉnh. Đó cũng là lần đầu tiên mà cô giáo mình phải đi tìm hiểu những kiến thức siêu siêu khó ấy, để dạy cho mình. Ngày nào cũng vậy, mình nghỉ học tất cả các môn khác và chỉ học Toán. Kết luận duy nhất: Quá khó. Sau lần đó, thứ mình học được lớn nhất không phải là phải cẩn thận vì thiếu 0,25đ nữa là được giải Nhì (Huy chương bạc), mà là lần đầu tiên trong đời được học những kiến thức quá khó, và quá hay.
 
=> Suy ra, có những chân trời rất hay, và bạn hoàn toàn có thể học được. Với điều kiện, bạn phải cho mình một cơ hội để tiếp cận nó, và phải có người chỉ cho bạn con đường ấy. Sau lần đó, mình bị ám ảnh sâu sắc và kể từ đó trở đi, mình luôn tâm niệm một điều: sẽ luôn có những chân trời mới và lạ và hay, mà bạn chưa đi tới.
 
– Thời mình học cấp 3, học trong một ngôi trường chuyên nổi tiếng tại Việt Nam, bước ngoặt trong tư duy của mình đến từ những người thầy – có những thầy là Nhà giáo ưu tú, có thầy là người chuyên lãnh đội đội tuyển quốc gia, có thầy bị “bắt cóc” đi ra đề thi đại học… Có 4 người thầy mình vô cùng ấn tượng.
 
+ Người thầy thứ nhất là thầy giáo dạy văn, nhớ có lần đang dạy, thầy buông lời: Các con, trường mình trước đây là trường Thành Chung, do Pháp xây, với kiến trúc của Pháp. Nếu đứng từ xa trước cổng trường, các con sẽ thấy trường mình có hình con đại bàng, hai tòa nhà trước là 2 cái cánh, cổng là cái đầu, và cái thân phía đằng sau. Mà đã là đại bàng, các con phải làm chủ trời xanh.
 
+ Người thầy thứ hai là thầy giáo dạy Toán, thầy chuyên dạy đội tuyển đi thi quốc gia, quốc tế, và dạy toán cho lớp mình trong 3 năm. Khi lên lớp, thầy luôn gọi cả lớp và bắt làm thật kĩ bài tập trong sách giáo khoa, sách bài tập. Mình thắc mắc lắm, lúc đầu tưởng thầy bình thường, mình là dân chuyên cơ mà, sao học mấy thứ tầm thường trong SKG mà ai cũng học vậy. Sau này đi làm, mình ngộ ra chân lí: yếu tố tiên quyết là phải làm ĐÚNG QUY TRÌNH, và là master thành thạo những thứ cơ bản trước.
Bất ngờ nối tiếp bất ngờ, các buổi học sau, thầy cho làm bài tập, từ rất nhiều tài liệu tham khảo và tạp chí trong nước lẫn nước ngoài, rồi đề thi HSG tỉnh, khu vực duyên hải, đề quốc gia, đề quốc tế, ngay từ lớp 10, thầy cứ cho vào hết. Ngay cả những bài, chưa có lời giải thầy cũng cho lớp làm. Có nhiều hôm ra về, hết giờ mà cả thầy và trò chưa ai giải được, và có cả những bài hết năm học rồi, vẫn chưa giải được, đó là chuyện bình thường. Đến lúc thi đại học, thầy không chúc như nhiều người, là chỉ được 9 toán khối A (Bài bất đẳng thức là bỏ qua), mà thầy chúc nhiều bạn được 10 toán khối A, và thủ khoa 30/30. Sự khác biệt nằm ở chỗ, dám nghĩ, dám làm bài khó, bài siêu khó và không hề sợ nó, và dám đặt mục tiêu thử thách chính giới hạn của mình. Giống như sau này ra đời, đừng sợ dấn thân, đừng sợ nghĩ lớn, đừng sợ người khác.
 
+ Người thầy thứ ba là thầy giáo chủ nhiệm. Đầu năm học, thầy bắt cả lớp viết mục tiêu: thi đại học như nào, thi quốc gia như nào,.. Xong rồi hàng tuần, lúc nào thầy cũng mắng, các con nhìn lại mục tiêu của mình đặt ra đi, thủ khoa đại học nọ, thủ khoa đại học kia, mà học hành thế hả? Thầy ngang tuổi bố mẹ mấy đứa, và cách thầy yêu thương là cách của một người bố dành cho con: cứng rắn, nghiêm khắc, nhưng hết mực yêu thương. Học chuyên, có học bổng, phân ra 3 loại A, B, C, và là học bổng hàng tháng. Loại A – dĩ nhiên cao nhất, cao hơn cả gấp đôi, và gần gấp 5 so với loại B, C – và chỉ dành cho khoảng 1/4 học sinh điểm Toán chuyên cao nhất hàng tháng. Hồi đầu vào học, các bạn giỏi quá, phải nỗ lực lắm, sau 4 tháng, mới có tháng mình được loại A. Tháng đó, tiền học bổng đó, mình mang về đưa bố mẹ. Vì thầy dạy, sau này đi làm “Tháng lương đầu tiên, là tháng lương quan trọng nhất, các con phải mang về biếu bố mẹ, vì đó là thành quả của công sinh thành”.
Thầy hay kể ra rả ra rả chuyện cái bát gỗ, rằng con thấy bố già, tay run, bị bệnh Parkinson, rồi làm cái bát gỗ cho bố – đó là thằng bất hiếu. Có lần, có thầy dạy thể dục, chấm điểm tiết học của lớp trung bình yếu, phần nhỏ do mấy đứa nghịch quá, phần lớn là do thầy giáo thể dục làm chủ cảm xúc không tốt. Sau lần đó, cứ tưởng sinh hoạt thầy sẽ mắng một trận tơi bời mấy đứa đây (trong đó có mình). Ai ngờ, thầy chủ nhiệm xuống mắng luôn thầy dạy thể dục về việc vì sao lại có giờ trung bình yếu, làm gì có quy định nào như vậy? Đó là cách mà thầy bảo vệ mấy đứa học sinh của mình, khi nó không sai.
 
Bài học nhiều từ thầy, đó là cứng rắn, nghiêm khắc, nhưng yêu thương. Bài học từ thầy là cách sống, coi trọng lẽ sống, đạo đức ở đời. Bài học ở thầy, là thẳng thắn chỉ ra cái sai nhưng cũng dám đứng lên bảo vệ gia đình, tập thể mình khi họ không sai, chứ không phải sợ hãi ai cả.
 
+ Người thầy thứ tư là thầy hiệu trưởng. 3 năm cấp 3, mình nhớ nhất là những giờ chào cờ đầu tuần, thay vì là nhàm chán quanh đi quẩn lại chuyện bạn nọ ý thức kém, nhắc lỗi nọ, nhắc lỗi kia, thì phần đó thường được tổng kết rất nhanh. Mà phần chính là phần mà thầy truyền cảm hứng. Nhớ có lần, thầy nói “Các con nhìn tỉnh xung quanh, họ bay máy bay – ám chỉ là được đi thi quốc tế, các con ở bên dưới hít bụi, các con có thấy ngại không”. Từ thời thầy lên Hiệu trưởng, cho đến sau này thầy lên làm giám đốc sở GD, thành quả thầy để lại là một phong trào thi quốc gia và quốc tế nở rộ. Mà khởi nguồn, những chia sẻ của thầy, là cảm hứng, là hy vọng, là khao khát để anh em dám mơ những giấc mơ lớn. Dĩ nhiên, trong những người mơ, thì có nhiều người thất bại. Nhưng nếu không có những người dám mơ những giấc mơ lớn, thì chắc chắn sẽ chẳng có ai thành công.
 
02 – Thời đi làm
 
Thời đầu mình đi làm, thế hệ đầu tiên mình làm việc cùng là 8x. Thành ra, nhìn đi nhìn lại, mấy năm qua mình thấy mình làm việc với 8x nhiều hơn. Mãi sau này mình mới làm việc với 9x. Vì vậy, có lẽ mà tư duy, phong cách, tư tưởng, mình ảnh hưởng bởi thế hệ 8x nhiều hơn rất nhiều là 9x. Về mặt xã hội, thế hệ 8x sinh ra đói và vất vả hơn so với 9x. Sau khi đổi mới kinh tế thì thế hệ cuối 9x sinh ra điều kiện xã hội tốt hơn. Mặt phải của thế hệ 8x khi mà họ sinh ra trong lúc xã hội còn khó khăn về kinh tế, đó là họ chịu khổ tốt hơn. Và bởi vì khổ hơn, thành ra họ phải nỗ lực nhiều hơn, nhưng họ cũng lì lợm và chì hơn.
 
Cho nên, thế hệ trẻ sau này, nếu muốn thành công thực sự, thì phải học được cách chịu khổ. Làm ơn bớt than phiền hơn, làm ơn bớt “cành vàng lá ngọc” “cậu ấm cô chiêu hơn”. Công bằng mà nói, mình thấy thế hệ sau, từ nửa cuối 9x và sau này, các bạn giỏi hơn. Vì thực tế xã hội, công nghệ phát triển, internet phát triển, môi trường phát triển, đó là thuận lợi. Họ giỏi hơn, ngoại ngữ tốt hơn, biết nhiều thứ hơn. Có chăng thứ đang thiếu là trải nghiệm ngoài đời thực, và kiến thức xã hội. Dĩ nhiên, nãy giờ bàn luận thì đang hơi vĩ mô quá, mà nó lại dựa trên trải nghiệm chủ quan của mình. Cho nên, cách tốt nhất bây giờ: là buộc phải TRẢI NGHIỆM nhiều.
 
Nhiều lần ngồi tâm sự, mình thấy điểm khác biệt giữa 2 thế hệ đó – nằm nhiều ở trải nghiệm. Đội già hơn, (tạm gọi vậy), có thể kể những câu chuyện như ngày xưa đi bán sơn như nào, đi bán cây cảnh ra sao, đi làm phục vụ bồi bàn, đi thâu đêm suốt sáng, từng lúc đánh nhau, bị bắt nạt ra sao,… Còn đội trẻ, thiên nhiều hơn những trải nghiệm như hoạt động đoàn đội, cuộc thi nọ, cuộc thi kia, CLB nọ, CLB kia,… mà mấy cái đó thì nó tốt nhưng không thật bằng đời thật. Nên tốt nhất, muốn lớn nhanh thì phải đi làm – công việc thật, kiếm tiền thật, mất tiền thật, bị mắng thật,…
03 – Chuyện nghề
 
Thầy giỏi, và nếu thầy lọt top 1% trong nghề, thì nhiều khả năng, trò sẽ học được những điều mà người ngoài kia không làm được. Năm 2011, tình cờ mình đặt mục tiêu năm 2020 trở thành Trainer chuyên nghiệp. Hồi đó cũng chẳng biết nghĩ sao đặt mục tiêu gì mà 9 năm lận. Đến nay đi được 6 năm theo đuổi mục tiêu, qua nhiều thăng trầm, hiểu được phần nào đó thị trường đào tạo, có thể điểm tên nhiều cái tên trong nghề – một lĩnh vực hẹp (gọi là thị trường ngách) thì mình thấy đúng là đương đời – nhất là đường sự nghiệp, quả là gian nan.
 
Các bạn sinh viên, hay có điểm chung này: nhìn mờ mờ về cái đích đến, kiểu làm gì mà sau lương cao, sếp tốt, được đi lại, môi trường tốt,.. và không biết mình đang ở đâu, mình có gì, mình như nào, mình thích gì. Trong khi lẽ ra, để thành công thì phải biết được điểm đích và điểm xuất phát. Ví dụ đích đến, công việc đó, môi trường đó, lĩnh vực đó, được và mất những gì, công ty đó có gì tốt, có gì chưa tốt, những ai đang ở môi trường đó, họ là người như nào, phong cách ra sao,.. Và phải rõ cả mình đang ở đâu: mình có điểm mạnh gì so với ứng viên khác, mình có điểm yếu gì so với người khác, sở trường sở đoản, mình thích gì, mình không thích gì. Tài năng là phải được đặt vào đúng chỗ, chứ không phải là chạy theo đám đông. Rồi trong nghề của mình, có những nhân vật nào, điểm mạnh, điểm yếu của họ là gì? Không chỉ hiểu công ty, môi trường mình muốn vào, không chỉ hiểu bản thân mình, mà còn phải hiểu cả môi trường xung quanh trong lĩnh vực của mình.
 
Khi theo nghề Trainer, thời điểm bây giờ mình khác hơn so với thời đầu, đó là ở sự lơ mơ, tức cái gì cũng mơ mơ màng màng, và không hiểu rõ những thứ trên. Nếu như không nằm trong một môi trường tốt, nếu như không có những thầy giỏi, thì có lẽ mình sẽ không biết những điều đó. Ví dụ như con đường hiện tại, mình được chỉ ra rằng mình đang ở đâu, đang sở trưởng là gì, đang điểm yếu là gì, và cần luyện tập, trang bị những điều gì. Nó giống như xây cái móng vậy, việc này rất quan trọng. Nhiều người, họ hơi vội, bởi vì còn trẻ nên ai cũng khao khát thành công, và mong muốn được công nhận càng nhanh, càng sớm càng tốt, vì thế mà đôi khi họ bị thiếu đi về lượng tích lũy. Giống như cái móng nhà, làm ẩu, có thể ngôi nhà xây lên rất nhanh. Nhìn hoành tráng, nhưng sẽ chỉ được vài tầng. Và nếu như cuộc đời không thể xây lại nền móng, thì ngôi nhà ấy sẽ mãi mãi không lên cao được vì khi lên cao, móng chịu không đủ lực sẽ bị sập nhà. Tương tự vậy, những công trình vài chục tầng, chẳng hạn 72 tầng như tòa nhà cao nhất Hà Nội, việc xây nền móng chắc lâu lắm, nhưng khi có nền tảng, mới lên cao được.
 
Xa hơn về sự nghiệp, nhiều người thước đo đánh giá chủ quan là mức lương khởi điểm. Ví dụ, cháu đi làm lương bao nhiêu? Cao không? Đó là thước đo đánh giá hết sức sai lầm và chủ quan. Bởi tập hợp thước đo cả đời thì mức lương chỉ là một biến số. Cuộc đời, còn nhiều biến khác quan trọng không kém, mà có thể ảnh hưởng đến mức lương sau này, đó là sức khỏe, đó là chỉ số hạnh phúc, đó là chỉ số trải nghiệm, đó là kiến thức chiều rộng (chứ không đơn thuần là kiến thức chuyên môn), chẳng hạn như kiến thức nuôi dạy con, kiến thức tài chính, kiến thức văn hóa, kiến thức tâm linh,… Chưa kể, nếu chỉ đánh giá tiền, thì lại một lần nữa, nhìn mức lương là chủ quan. Thống kê các triệu phú ở Mỹ, người ta đưa ra kết luận, rằng trong tổng thu nhập của họ, lương chỉ chiếm 4,4%. 4,4%? Vậy còn lại ở đâu mà ra? Đó là tài sản trí tuệ, đó là thương hiệu cá nhân, đó là tài sản công ty: là cổ phần, cổ phiếu doanh nghiệp tốt,… Mà dĩ nhiên, những thứ tài sản đó, nó hình thành theo kiểu điểm bùng phát. Có khi, 5 năm, 10 năm tích lũy vẫn chưa có kết quả, nhưng một ngày đẹp trời, nó xuất hiện.
04 – Chuyện đời
 
Lý Tiểu Long là một huyền thoại võ thuật, tài năng của Lý Tiểu Long thì đã quá rõ, chẳng hạn chơi bóng bàn bằng côn nhị khúc, có thể đấm 1s tận 9 cú đấm, nổi tiếng với cú đấm 1 inch (tức từ khoảng cách 2,54 cm so với đối thủ) và khiến đối thủ lùi xa vài mét với lực đấm tương đương ném tạ 60 kg theo chiều ngang. Và còn nhiều hơn thế? Vậy Lý Tiểu Long có thầy không? Thầy của Lý Tiểu Long là Diệp Vấn. Diệp Vấn có giỏi không? Có lẽ, chỉ cần một chi tiết đơn giản sau cũng có thể lí giải được điều đó: Diệp Vấn bắt đầu theo học Vịnh Xuân Quyền của sư phụ Trần Hoa Thuận từ năm lên 7. Vì sư phụ khi đó đã 70 tuổi nên Diệp Vấn là đệ tử cuối cùng của thầy. Một người trò, từ khi 7 tuổi – đi học thầy của mình – đã 70 tuổi – ở cái tuổi mà trải cả cuộc đời, mọi thăng trầm, mọi tinh hoa, mọi tinh túy đều đã thu lượm và truyền lại. Thầy của thầy rất giỏi, từ đó mà thầy giỏi, thầy giỏi thì khiến cho trò giỏi.
 
TGM là một công ty làm việc theo phong cách nước ngoài, nếu chỉ nghe như vậy thì không dễ hiểu một chút nào. Khám phá sâu hơn, hóa ra có rất nhiều quy trình quản lí hiện đại, từ các tập đoàn lớn ở Singapore được đội ngũ sáng lập – những người ngày xưa làm việc ở đó, mang về. Những quy trình đó, của những tập đoàn lớn đó (chẳng hạn như Yahoo Singapore ngày xưa một thời tiếng tăm lẫy lừng, Bristish Telecom) liệu có tự nhiên mà có? Đó cũng phải là kết quả từ những gì tinh túy nhất khác trên thế giới mang lại. Con đường Trainer, ngồi tâm sự với nhị ca, đại ca, mình học được rất nhiều. Mà đại ca, ngày xưa – rất hiểu đội ngũ Trainer của AKLTG, liệt kê từng cái tên, từng phong cách, từng cuộc đời, thế hệ Trainer F1 của TGM, đều là đội ngũ có đẳng cấp quốc tế, để bây giờ truyền lại cho thế hệ đệ tử kế tiếp. Không chỉ để có kiến thức sâu, mà để có kiến thức rộng, bản thân mình thấy học ở trường ĐH không là chưa đủ. Ngày nay, may mắn hơn nhiều vì thế giới làm phẳng, có internet, chúng ta có thể dễ dàng đọc và học online trên thế giới, từ các trường đại học hàng đầu thế giới – rất đơn giản chỉ cần ngoại ngữ giỏi.
 
Lý Quang Diệu là người làm Singapore từ đống đổ nát, không có gì, tay trắng, thành một cường quốc đứng thứ 3 thế giới như ngày nay, biến Singapore thành một quốc đảo, là một nơi đáng sống nhất. Ông ta giỏi. Vậy ông ta có cần thầy giỏi không? Hãy nhớ, Lý Quang Diệu là sinh viên của ngôi trường hàng đầu thế giới, những năm đầu tại đại học Cambridge ông giành được nhiều học bổng và sau đó đã giành được tấm bằng hạng nhất của nhà trường. Vợ của ông, bà Kha Ngọc Chi, cũng là sinh viên Cambridge, và theo hồi ký, bà còn giỏi hơn ông rất nhiều. Khi điều hành Singapore, Lý Quang Diệu không tự sáng tạo ra những cái mới, ông bê giáo dục của nước ngoài, mang y tế của nước ngoài, mang sách giáo khoa, ra chính sách toàn dân học ngoại ngữ,.. là một nước thuộc thế giới thứ 3 nhưng hướng chuẩn mực tới nước thế giới thứ 1. Khi thôi chức thủ tướng, đó là lúc mà ông có nhiều thời gian để gặp nhiều người giỏi nhất – những giám đốc, chủ tịch ngân hàng lớn, tập đoàn, doanh nghiệp để thảo luận, bàn bạc, đưa ra ý kiến cải cách.
 
Kết luận lại: Hãy khao khát, và tìm kiếm cho mình người thầy giỏi nhất. Bởi thầy của bạn, quyết định tương lai bạn.
Facebook Comments

Đỗ Việt Cường

Đỗ Việt Cường

“Những gì bạn làm được cho bản thân, sẽ ra đi cùng bạn. Những gì bạn để lại cho đời, sẽ ở lại mãi mãi”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *