Vì sao người ta không chấp nhận được nhau?


Nay đi công tác ở Sài Gòn, đứa em trong team bảo “Nhìn mặt anh có vẻ trầm trầm, hay là do anh vào Nam, thời tiết nóng bức nên anh mệt, để em mua trà sữa Phúc Long cho anh. Vào Nam là phải uống Phúc Long”. Lúc sau thì mình cứ uống thôi chứ còn trà nào cũng là trà. Trong đầu cũng nghĩ mình đâu có mệt gì đâu, chắc do cái mặt mãi suy nghĩ nên nó thấy mình thế. Thế rồi tự nhiên tối về, tính định cho mình một tối nghỉ ngơi không làm gì. Nhưng tự nhiên lại thấy có cảm giác không quen. Hóa ra là vì bấy lâu nay đã quen tối về vẫn cứ phải làm một việc gì đó trước khi đi ngủ.

Thế rồi, nhìn xung quanh trong team, thấy ai cũng làm việc cả. Có thể với một số người nghĩ làm việc cả đêm như này có thể là tham công tiếc việc, không biết tận hưởng hay tự làm khổ mình. Thực ra, mình lại chẳng thấy thế. Bây giờ thứ thấy mình chán là tối về không làm được cái gì để tạo ra giá trị. Mình vui hơn vì tự lúc nào không hay, mình học được văn hóa và tinh thần làm việc như vậy từ các anh chị đi trước. Và vui hơn vì giờ đây mấy đứa em cũng học được văn hóa như thế. Nhưng vui hơn nữa là cả team không còn theo kiểu làm việc căng thẳng mà vẫn hạnh phúc, quan tâm nhau, vẫn vui vẻ và tận hưởng công việc. Làm việc mà không còn cảm thấy là buộc phải làm, mà là được làm việc.

Ngày xưa, đâu đó đọc bài nói về người trẻ và những lựa chọn quan trọng trong cuộc đời. Bao gồm: chọn lẽ để sống, chọn thầy để học, chọn bạn để chơi, chọn người để lấy, và chọn việc để làm là những lựa chọn quan trọng nhất không được phép phạm sai lầm. Cho nên, có thể thấy công việc được đặt vào một vị trí rất rất quan trọng. Phần lớn thời gian chúng ta sống, đó là làm việc. Cho nên, bản thân mình thấy rằng phải làm việc mà công việc đó mang lại niềm vui và ý nghĩa, đó là điều cực kì quan trọng.

Thêm vào đó, khi làm việc – chọn người làm việc được cùng nhau cũng không phải là đơn giản. Bữa nay đi Coaching khóa học, một lẽ nào đó mình được nghe nhiều câu chuyện mà các anh chị chia sẻ về những cuộc chia tay chuyện vợ chồng. Cũng đúng thôi mà, con người ta không ai hoàn hảo. Lúc yêu nhau chúng ta thường thấy những khoảng sáng của nhau. Nhưng cưới nhau đồng nghĩa với việc phải sống với cả những khoảng tối của nhau. Tương tự vậy, với bạn bè chơi bời thông thường, ai cũng nhiệt tình, hài hước, tốt bụng. Nhưng làm việc là phải chấp nhận sự thật là luôn luôn “phản hồi”, “thẳng thắn”, “áp lực”,… Cho nên, đi với nhau đường ngắn thì luôn dễ. Còn đi với nhau đường dài, đòi hỏi sự chấp nhận. Để yêu cho vui thì dễ, để cưới và chung sống cả đời thì phức tạp. Để chơi xã giao thì dễ, để làm việc gắn bó chung chí hướng chung con thuyền thì nan giải.

Nói đến sự chấp nhận, có lẽ sự chấp nhận lớn nhất là khi cha mẹ có con. Chấp nhận lúc nó quấy, lúc nó khóc, những lúc nó còn nhỏ, nó ốm đau thất thường, nửa đêm mất ngủ là chuyện thường tình. Ngày xưa đi làm, có một ảnh trong cùng công ty, ảnh nói vẫn bị ám ảnh vì người bạn có đứa con nhỏ, đêm nó nằm bị ngộp thở mà bố mẹ không biết, thế rồi nó yếu quá nên nó qua đời. Giờ đây, ngày có con nhỏ, đêm nào hai vợ chồng cũng lo lắng, nhất là khi nó chỉ ngủ được một vài tiếng là lại thức giấc. Khi con còn nhỏ, chỉ cha mẹ chấp nhận được, vì nó là chữ tình.

Nói đến sự chấp nhận, sự chấp nhận tiếp theo là khi con cái chấp nhận cha mẹ khi cha mẹ về già. Người già thường đi liền với bệnh tật, tuổi cao sức yếu. Hôm bữa về nói chuyện với ông bà nội, ở cái tuổi 90, cái nhìn về cuộc đời của ông bà cũng khác. Có chút gì đó chậm, thong thả, chẳng vội vàng. Và ông bà kể mình nghe nhiều về những người già khác. Trong đó, có những bài học như “luật nhân quả”. Có những người thời trẻ đối xử tệ bạc nên giờ đây khi già, cuộc sống khở sở như nào, bệnh tật như nào. Khi đó, chỉ có con cái mới chấp nhận được, vì đó là chữ hiếu.

Cuộc đời mỗi người, khi gắn bó một ai đó rồi, thì buộc phải chấp nhận. Còn không thì tốt nhất là không nên gắn bó. Chấp nhận ở đây không có nghĩa là chấp nhận hành vi. Hành động sai vẫn cần thẳng thắn, nhưng có những thứ thuộc về đặc điểm, tính cách con người thì rất khó thay đổi. Giống như cha mẹ không thể không chấp nhận con nhỏ và con cái không thể không chấp nhận cha mẹ lúc tuổi già. Đó là luật tự nhiên của cuộc sống.

Ở đời, người ta hợp rồi tan, tan rồi lại hợp cũng là bởi vì họ không thể chấp nhận được nhau. Không chấp nhận, nhưng lại luôn kì vọng. Không chấp nhận, nhưng thích đi tìm cái mới, để hy vọng mang đến cảm giác mới. Nhưng rồi khi cái mới trở nên quen, khi cái hoàn hảo ban đầu của một ai đó dần xuất hiện những thứ không hoàn hảo, người ta khi ấy lại không thể chấp nhận được. Cứ thế, nó tạo thành một vòng lặp luẩn quẩn. Và rồi, người ta lại chia tay nhau.

Kể từ khi học bài học về chấp nhận, tự nhiên cuộc sống với mình cũng dễ chịu hơn rất rất nhiều. Chấp nhận không có nghĩa là cái gì cũng dễ dãi. Chấp nhận vẫn có thể là chuẩn mực rất cao. Chẳng hạn, bạn vẫn có thể yêu cầu rất khắt khe với những người làm việc cùng, nhưng khi đã chọn làm việc cùng một người, bạn buộc phải chấp nhận những gì thuộc về con người họ thì bạn mới có thể làm việc được.

Lan man mấy dòng, lại nhớ đến thằng em. “Chắc chỉ có anh mèo mới có thể ngủ chung khách sạn với em, mọi người không ai dám ngủ cùng. Cho nên mỗi sáng khi thức dậy, thấy anh nằm xoay 180 độ so với em, bịt tai nghe kín mít, mặt bơ phờ, em thấy áy náy lắm”.

Mình bảo hắn “Chú đừng hy vọng có một ngày ngủ dậy, chú nhìn thấy anh ngủ ngon lành, mặt đầy hứng khởi. Chẳng qua là anh đã chấp nhận chú rồi thôi”. Và đó cũng là lý do vì sao đứa em trong team nó thấy mặt mình trầm trầm, hơi mệt mặc dù đợt này đang đầy năng lượng và sung sức. Chung quy lại cũng là hiểu nhau!

Facebook Comments

Đỗ Việt Cường

Đỗ Việt Cường

"Những gì bạn làm được cho bản thân, sẽ ra đi cùng bạn. Những gì bạn để lại cho đời, sẽ ở lại mãi mãi"

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *