Viết một bài dài cho năm 2017


Mọi năm thường dịp cuối năm là lúc mình hay suy nghĩ về cả một năm, về cuộc đời, về những gì đã diễn ra, những người đã đến và đi. Hoặc chăng là lập kế hoạch cho năm mới. Nhưng năm nay, có lẽ những gì biến động nhất đang dần dần đóng lại. Sau cơn mưa, trời sẽ sáng, sau suy là thịnh, sau bão tố là bình yên – đó là quy luật của cuộc sống.

Những dự định, những kế hoạch, những phút thư giãn, những phút bình yên lấy lại cho những tháng ngày giông bão, có lẽ mình đang chờ đợi ở chuyến đi của TGM Management Training & Retreat cuối năm trước những ngày Tết âm lịch. Còn bây giờ, là chút thời gian viết lại cho một năm 2017. Bài năm ngoái là viết một chút cho 2016, còn năm nay thì ngược lại. (https://www.facebook.com/dovietcuong.tgm/posts/764853846997357)

Lẽ dĩ nhiên, bài viết này xoay quanh những cảm xúc, trải nghiệm của cá nhân mình. Cho nên, có lẽ những người có chung trải nghiệm sẽ hiểu rõ hơn. Nhưng vì viết là một cách ghi lại những gì đã trải qua, để sau này nhìn lại và nhớ về, để trân trọng những người đã giúp đỡ mình, đã bên mình, đã đối xử tốt với mình chứ viết không phải để thỏa mãn nhiều like, hay share.

Tự nhiên, ngồi nghĩ lại không biết có phải với mình thì chu kỳ 4 năm thường là một sóng gió gì đó. Và cái kết thường là vượt qua được và còn tốt đẹp hơn rất rất nhiều. 2005 là một năm áp lực khủng khiếp với bản thân, để rồi cuối cùng thì mình đạt được một tiếng vang đầu đời. 2009 là một năm của thất bại với chính mình, để rồi 30 chưa phải là Tết, những thử thách cuối cùng được vượt qua và giúp mình tạo nên sự khác biệt hoàn toàn trong đường đi tương lai. 2013 là một năm của con số 0, của khủng hoảng, của sự cô đơn – tất cả mọi thứ tiêu cực nhất, khó khăn nhất, không hiểu sao nó lại đến cùng một lúc. Và bây giờ 2017, là năm mà nó dài dài dài dài dài dài dài dài dài … thật dài.

1. Tướng giỏi là tướng còn sống

Trong đánh trận, tướng giỏi không phải là tướng trăm trận trăm thắng. Đương nhiên, cũng chẳng phải trăm trận trăm thua. Người làm tướng, có thắng ắt phải có thua. Có tướng nào đánh trận mà chỉ thắng không thua. Nhưng sau tất cả, tướng giỏi là tướng còn sống.

Trong cuộc đời, có lúc thành công, phải có cả khi thất bại. Quan trọng, sau những lúc khó khăn, người mạnh mẽ là người không bỏ cuộc. 2017 là một năm mà sự thích nghi của bản thân được tôi luyện một cách khủng khiếp. Một năm mà công việc mình làm quá nhiều vị trí và vai trò: làm Training tổ chức khóa học, đi Coach huấn luyện khóa học, làm Trainer train khóa học nguyên mùa hè gần như ngày nào cũng nói nói nói và nói, làm content ngày nào cũng viết viết viết và viết, làm marketing luôn “ủ mưu tính kế” (theo nghĩa tích cực) cùng anh em để gia tăng KPI hội thảo khóa học, làm tuyển dụng – huấn luyện – quản lý GGP (toàn những bạn tài năng đâu dễ gì quản lý), đi cùng team sales HN gây dựng lại gần như bắt đầu, tiếp tục khởi đầu mới với sinh trắc vân tay của UTalents cặm cụi tư vấn 1-1 với khách hàng, ngồi loay hoay vụ pháp chế với một vài hợp đồng và cả một vài vụ việc đụng chạm pháp luật để bảo vệ công ty.

Những điều đó làm mình luôn cảm thấy bản thân làm một việc gì đó chưa đủ tốt vì chỉ ao ước tập trung hoàn toàn vào một việc. Những việc đó đến với mình có những khi là do “hoàn cảnh”. Nhưng rồi nghĩ lại, một phần nào đó khó khăn là cơ hội. May mắn lớn nhất là dù ở vị trí nào, mình cũng gặp được ít nhiều những người đồng đội chất, hỗ trợ mình, để mình không bỏ cuộc. Còn trẻ, nhiệt huyết là thứ quan trọng nhất. Tôi luyện sự thích nghi, thành công là không dễ dàng chịu đầu hàng, và tìm cho mình những người đồng đội tốt thì mới có thể vượt qua khó khăn được.

2. Bài học về đối xử với nhau

Con người, ai cũng có lúc nọ lúc kia. Ai cũng có những lúc sẽ phạm sai lầm, đó là điều không tránh khỏi. Sai lầm nhỏ thì còn làm lại từ đầu được, còn sai lầm lớn thì có thể khiến họ mất rất nhiều.

Tam Quốc vẫn là một điều gì đó kinh điển nơi con người ta học những bài học cuộc đời. Tào Tháo vì chút sai lầm cho ghép thuyền trên sông Xích Bích để rồi liên minh Ngô – Thục mượn gió Đông thiêu cháy 83 vạn đại quân. Lưu Bị cả đời chinh chiến, hơn 20 năm trời luôn nghe lời quân sư Gia Cát Lượng, nhưng rồi sau cái chết của Quan Vũ và Trương Phi, vì nóng lòng trả thù cho hai em trai kết nghĩa vườn đào, đặt cái tôi của mình lên trên, không nghe lời quân sư mà dựng liên tiếp 40 trại trong rừng, để rồi bị Lục Tốn dùng hỏa công thiêu rọi 70 vạn đại quân. Không thể vượt qua thất bại, sai lầm lớn nhất trong đời mang đến những cảm xúc không thể nuốt trôi khiến Lưu Bị qua đời.

Con người với con người, luôn là những chuyện phức tạp. Sách phát triển bản thân dạy chúng ta quá nhiều kiến thức, nào là đắc nhân tâm, nào là tha thứ cho chính mình, nào là tha thứ cho người khác, nào là phải trừng trị người khác chứ,… ti tỉ thứ bài học.

Cá nhân mình nghĩ, mỗi người tùy hoàn cảnh sẽ học bài học riêng về đối xử với nhau trong đời. Còn mình, hai bài học sâu sắc nhất mà gần đây, đọc cuốn Sống Không Hối Tiếc có hệ thống lại. Cuốn sách này có cái hay ở chỗ, tác giả nghiên cứu, phỏng vấn cuộc đời hơn 1.000 người – với tổng hơn 80.000 năm kinh nghiệm sống để đúc kết những bài học giá trị nhất.

Bài học ở trong chương hôn nhân đó chính là: bạn đừng hy vọng có thể thay đổi người khác sau khi đã cưới họ. Sai lầm! Chúng ta chỉ có thể chấp nhận được nhau, chứ đừng hy vọng thay đổi nhau. Một nghiên cứu kinh điển về tâm lý gần đây mình có đọc: bí quyết của những cặp vợ chồng đi được cùng nhau đường dài, hóa ra không nằm ở những thứ xa xỉ, phù phiếm như đi chơi, địa vị, danh vọng, sự nghiệp, nhan sắc,… mà nó lại là yếu tố tưởng chừng như nhảm nhí, đó là: HỌ CHẤP NHẬN ĐƯỢC NHỮNG GIÂY PHÚT NHÀM CHÁN (BORING) KHI Ở BÊN NHAU.

Tương tự vậy, với các mối quan hệ khác, như bạn bè, đồng nghiệp, cũng đừng hy vọng có thể thay đổi được bản tính của nhau. Kỹ năng thì có thể rèn luyện, nhưng bản chất con người thì khó đổi. Cho nên, chọn bạn mà chơi, chọn sếp để theo, chọn vợ, chọn chồng, hãy chọn cho kỹ. Chọn xong rồi, thì học cách chấp nhận cả những điểm nhàm chán của nhau.

3. Hãy là một người sống tử tế

Bài học cuối cùng trong tất cả các nguyên tắc để sống một cuộc đời không hối tiếc, đó là hãy là một người tử tế.

Ở đời, yêu ghét nhau là chuyện không thể tránh khỏi. Có những người nói xấu, có những người đâm sau lưng mình, có những người muốn chà đạp mình, hay whatever gì nữa, thì cũng hãy học cách sống tử tế.

– Khi mình là kẻ yếu thế: hãy học cách chấp nhận nghịch lý cuộc đời đó, và từng bước một tiến lên. Đừng đổ lỗi cho những người làm cuộc đời mình tan nát.

Sự yếu đuối không bao giờ khiến chúng ta có thể trở nên hạnh phúc. Thôi than phiền, bớt kêu ca, tập trung vào những gì có thể kiểm soát được là cách tốt nhất.

Không biết từ bao giờ, mình cũng hay tự nhủ bản thân, với những gì không thể thay đổi được, tốt nhất là hãy học cách vui vẻ tiếp nhận nó. Trái đất phải quay quanh mặt trời chứ mặt trời không có chuyện phải quay quanh trái đất. Mặt trời phải quay quanh vũ trụ chứ không có chuyện vũ trụ phải quay quanh mặt trời. Chúng ta là một phần của trái đất chứ chúng ta không phải là trung tâm của trái đất. Không thể có chuyện mọi thứ luôn diễn ra như ý của mình. Khi mọi thứ không như ý muốn, học cách thích nghi và từ từ vươn lên.

– Khi mình là một kẻ mạnh: nhường nhịn, chấp nhận phần thiệt không có nghĩa là yếu đuối.

Hồi xưa đi học, có một lần trong lớp có thằng bạn nó đấm mình mấy lần vào mặt. Khi mình lao vào đấm lại thì bạn bè can, thành ra không đấm được. Lúc đó mình cay lắm. Học võ mà lại để cho nó đấm. Hình ảnh đó cứ ám ảnh mình rất lâu sau đó. Mỗi lần nghĩ lại, luôn tự trách bản thân giá mà ra đấm được nó cho hả dạ. Nhưng hóa ra, suy nghĩ ấy là khi mình là một kẻ yếu, yếu đuối chẳng có sức mạnh gì cả nên chỉ muốn đánh trả lại để thỏa mãn cái tôi nhất thời.

Với những người ghét chúng ta, hoặc làm hại chúng ta, việc chúng ta cố gắng tìm cách hãm hại hoặc trả thù lại cũng chỉ là một cách để thỏa mãn cái tôi nhất thời, rằng ta là kẻ mạnh. Nhưng khi đã mạnh rồi, thì đâu cần chứng tỏ. Một người thất bại thường đi nói nghêu ngao về thành công, thường thích thể hiện bản thân, thích khoe bản thân. Nhưng khi thành công thực sự, người ta không có nhu cầu phải khoe.

2017 là một năm TGM “thay máu”, nơi mà có nhiều người xấu phải ra đi. Có những người đã làm sai, TGM có bằng chứng để chống lại họ. Thế nhưng, có vẻ như họ không biết điều đó và vẫn rất hung hăng. Nhưng kì thực, mấy người đó là kẻ yếu. Hồi bữa, mình đã chuẩn bị tiếp nhận hồ sơ vụ việc án là án hình sự. Nếu TGM muốn cho bạn đó vào tù bóc lịch, thì không khó. Thuê thêm luật sư, có đại diện pháp lý là mình đứng ra tranh kiện, TGM có đủ tiền để theo kiện, TGM có đủ hệ thống truyền thông cực mạnh, TGM lại đứng về lẽ phải… và kết quả là gì? Bạn đó vào tù bóc tầm chục cuốn lịch. Nhưng rồi, sau sự thỏa mãn nhất thời thì điều gì sẽ đến tiếp. Một sự hối hận trong lương tâm sau này, có thể thù hận sẽ càng gia tăng. Rồi chính thời gian ấy, tiền bạc ấy để theo đuổi một vụ kiện, sao không tập trung tạo giá trị cho đời.

Nhưng nghịch lý ở chỗ, khi hiểu điều ấy, TGM sẽ lựa chọn không làm nữa, thì người ta lại nghĩ mấy ông này sai, mấy ông này không dám làm gì, lại được đà lấn tới. Nhưng như đã nói ở trên, khi là kẻ mạnh, thì người ta đâu có nhu cầu phải đối chất, chứng tỏ điều gì. Hôm bữa, có hai bạn nhân viên bị sa thải vì những vi phạm kỷ luật nghiêm trọng. Trong buổi họp, TGM đã cho hai bạn cơ hội được ra đi trong danh dự, không cần giải thích, tranh luận chỉ cần viết đơn xin nghỉ việc. Nhưng rồi, hai bạn lại nghĩ TGM yếu thế, nghĩ rằng lãnh đạo là kẻ xấu, đòi yêu cầu vô lý, thích nói chuyện lý. Cuối cùng, cả luật lao động, cả luật hình sự đều chống lại các bạn. Và các bạn phải ra đi dưới hình thức kỷ luật cao nhất của bộ luật lao động, chỉ vì tội hiếu thắng, hiếu chiến của mình.

Ở đời, đôi khi mình chấp nhận một trận thua để giành được chiến thắng cho cả cuộc chiến, chấp nhận thua ngay cả khi biết được mình có thể thắng, đó mới là kẻ mạnh thực sự – một thông điệp sâu sắc mà hôm qua vừa trải nghiệm trong khóa Lãnh đạo.

Đôi khi, chấp nhận đối xử tốt với một người đối xử với mình không ra gì, chưa hẳn đã là vì chúng ta là người ngu, chúng ta yếu đuối, đôi khi có thể là vì chúng ta đã mạnh mẽ hơn rất nhiều để nuốt trôi cái tôi nhỏ bé.

Cho nên, mình không dám nhận mình là người tử tế. Nhưng có lẽ, sống tử tế nên là một bài học xứng đáng học được trong năm 2017.

2005 – Một tiếng vang đầu đời
2009 – Một bước ngoặt
2012 – Lựa chọn tạo nên sự khác biệt
2013 – Đột phá
2014 – Tu thân
2015 – Thay đổi và trưởng thành
2016 – Ép chuẩn
2017 – Vượt khó
2018 – Cất cánh

Facebook Comments

Đỗ Việt Cường

Đỗ Việt Cường

"Những gì bạn làm được cho bản thân, sẽ ra đi cùng bạn. Những gì bạn để lại cho đời, sẽ ở lại mãi mãi"

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *