ẦU ÂU LY SINH TỐ DÂU

Mấy ngày Tết, đi đâu cũng thấy người ta nâng ly chúc nhau. Chẳng biết từ lúc nào, bạn mèo không còn khả năng uống được nhiều bia nữa. Hôm qua đi cúng tổ, mới uống chưa hết 1 lon đã thấy hơi hơi buồn xỉu. Hôm nay mọi người đến nhà chúc Tết, trong lúc cả chị em cũng uống được bia một cách thoải mái thì bạn mèo ngồi lùi lại phía sau, để thấy lon bia rõ hơn chứ không uống. Những lúc như vậy, cảm thấy một việc mọi người làm được mà mình cũng không làm được. Lòng cũng nghĩ, thôi thì không uống được bia thì cũng nên có một thứ gì đó để uống. Tự nhiên thầm ước, giá mà ngay lúc này có một ly sinh tố dâu thì tốt biết mấy.

Hôm bữa đi vào quán cafe gọi đồ. Khi bạn nữ phục vụ mang trả đồ hỏi “Sinh tố dâu của ai ạ?”, mèo trả lời “Của anh nè. Yêu màu hồng, ghét sự giả dối là anh”. Cô bé tròn xoe mắt nhìn mình, chắc hẳn có sự nghi ngờ không hề nhỏ về độ nam tính của chàng trai ngồi trước mặt. Nhiều lần mọi người thắc mắc sao đi đâu mình cũng gọi dâu vậy? Đôi khi chắc cũng phì cười.

Con người ta, ai cũng có những kí ức, là một phần của tuổi thơ. Để rồi khi lớn lên, dễ gì quên được.

Ngày học cấp 2, thời đó kinh tế gia đình còn nhiều khó khăn, bố mẹ cũng gắng sức để mình được học ở trường chuyên xa nhà. Ngày đó thấy tivi hay quảng cáo sữa, mà cũng ít khi được uống lắm. Thường thì chỉ là ăn cơm mẹ nấu. Mà ở nhà, cũng chỉ khi nào cuối tuần bố được nghỉ phép về nhà thì mẹ mới dám nấu món ngon. Thành ra, ngay từ nhỏ mình cũng không có thói quen đòi hỏi. Mẹ cho sao thì ăn vậy.

Năm lớp 9 là năm quan trọng. Nhất là khi lúc đó mình thi HSG cho 2 đội tuyển. Và cũng là khi thầy giáo ra chỉ thị phải được nhất tỉnh để đi thi quốc gia. Thế nên, lúc đó mình cày kinh lắm. Vào một ngày không được đẹp trời cho lắm, mẹ xách 2 thùng sữa Yomost Dâu về nhà. Và đó là lần mình hiểu cảm giác uống một hộp thôi là muốn uống hết cả thùng. Có những đêm ngồi học, phải tự kiềm chế không dám uống 2 hộp một lúc vì sợ mẹ mắng. Lúc nào uống xong cũng ở trong cảm giác thòm thèm. Thế rồi, từ một lúc nào đó, “dâu” – “màu hồng” đi vào tiềm thức. Dĩ nhiên năm đó, mình thất bại không được đi thi quốc gia và nhiều thất bại khác kèm theo. Thế nhưng, mình cũng không chắc là sau khi thất bại, mình không tìm đến mấy hộp sữa dâu.

Giờ đây mỗi lần nghĩ đến hộp sữa dâu, là mỗi lần nhớ lại kí ức. Về tình yêu của mẹ, về thời khắc vượt khó ngày xưa. Ngày đó Nam Định có 10 đội tuyển (9 huyện và 1 thành phố) thì đội Toán trường mình thường đứng thứ 9/10 nên thời đó, luôn cảm thấy khó khăn khi thi với các bạn nơi khác.

Mấy lần đi ăn sau khóa học Sống và Khát Vọng, mình hay thấy một người anh mua vé số. (Ở Sài Gòn, chúng ta thường dễ gặp hình ảnh một người đi bộ bán vé số). Mình cũng thắc mắc lắm. Khi một người từng trải làm một điều gì đó, mà lặp đi lặp lại nhiều lần thường có một lý do ở đằng sau. 10 tấm vé số xác suất trúng chẳng là bao nhiêu. Có khi ảnh mua xong vứt đó chứ chắc gì đã coi xem mình trúng hay không.

Câu hỏi đó mình giữ trong lòng, rồi một ngày mình cũng biết chuyện. Ngày anh còn nhỏ, vì nhà nghèo quá, nên anh lén mẹ đi bán vé số. Nhưng khốn nỗi, muốn bán vé số thì cũng phải có tiền. Anh không có nên không thể bán được. Thế rồi anh đành phải đi bán cho người bán vé số. Nhưng đâu phải ai cũng cho. Có lẽ, những tờ vé số gắn liền với tuổi thơ nghèo khó ấy là những năm tháng không thể nào quên với anh. Để rồi giờ đây khi thành công, mỗi lần mua những tờ vé số là một lần anh nhớ lại về tuổi thơ, về gian khó đã qua, về sức mạnh vươn lên tất cả.

Con người ta, ai cũng có những kí ức là một phần của tuổi thơ. Để rồi khi lớn lên, ta dễ gì quên được.

Là hộp sữa dâu, là tờ vé số hay có thể là bất kì một điều gì với tuổi thơ của mỗi người. Biết đâu đó lại trở thành điểm tựa để biến thành sức mạnh cho mỗi người chúng ta.

Đôi khi, có thể vô tình chúng ta suy nghĩ quá nhiều về quá khứ, nhất là khó khăn của quá khứ khiến chúng ta đánh mất sức mạnh tiến về phía trước. Nhưng chính quá khứ đôi khi lại là sức mạnh để chúng ta tiến lên.

Hôm trước, may mắn lắm mình được gặp một người thầy, mà chắc sẽ chẳng có ngày gặp lại. Thầy chơi chữ một câu, ngụ ý là “being present will be present” (không nhớ chính xác lắm nguyên văn). Thầy chơi chữ từ “present” vừa có nghĩa là hiện tại, vừa có nghĩa là món quà. Tức là, những ai biết sống ở hiện tại thì sẽ được nhận những món quà. Ai quá bám víu vào quá khứ, sẽ chỉ thấy đau khổ.

Mùng 1 Tết, sống ở hiện tại, nhớ đến kỉ niệm quá khứ để tiếp tục sống an lạc trong hiện tại.