Pullman 5 Star Hotel & Resort những ngày cuối năm âm lịch, lại thêm một cái khách sạn mà cái tên gọi của nó làm cho mình bị nhầm lẫn với Pullmoll – một loại kẹo ngậm ho không đường vị bạc hà dành riêng cho Trainer mỗi lần diễn thuyết. Theo đánh giá của một số người, Pullman Vũng Tàu đẹp vừa vừa so với tiêu chuẩn 5 sao – với thiết kế theo hình elip, giống như hai cái đầu con tàu tròn tròn úp lại với nhau. Với cá nhân mình, thứ mình rất ấn tượng ở khách sạn này là cảm giác SỐNG. Cũng chẳng biết ý đồ của họ khi sắp xếp, trang trí, trưng bày mọi thứ là gì, nhưng nó làm cho mình có cảm giác về sức sống. Chẳng hạn rất nhiều chậu hoa tươi xếp lại với nhau, hay dưới sảnh là nến thắp trong ly lung linh, mùi hương thơm man mác, dịu êm, hay tiếng đàn piano từ nam nghệ sĩ để râu rất dài cất lên đều đặn mỗi buổi chiều, tất cả làm cho mình cảm giác được sống ở hiện tại, chứ không phải là những đồ vật cố định.

Tình cờ, chỉ tình cờ thôi, một sự tình cờ khi mình thấy 3 hình ảnh diễn ra cùng một lúc. Hình ảnh đầu tiên là chiếc ghế được thiết kế một cách rất nghệ thuật. Hãy hình dung bạn có một cái lồng chim, sau đó bạn bổ dọc cái lồng chim ấy chỉ còn một nửa, và đó chính là cách mà người ta thiết kế chiếc ghế ấy. Người ta thi nhau ngồi vào ghế để chụp hình vì sự thú vị, khi họ được là “những con chim” trong lồng. Hình ảnh thứ hai, một hình ảnh vô tình thôi khi mình thấy khi ấy, những người ngồi dưới sảnh, mọi người đều mỗi người cầm một cái smart phone và cuốn vào màn hình của mình. Và hình ảnh thứ ba, lại một lần nữa là tình cờ thôi, khi mình đi lang thang trong sảnh, và cầm lấy cuốn tạp chí, và mở đọc vào đúng bài với tựa đề “Are you attending?” – bạn đang tập trung vào điều gì? Điện thoại thông minh vô tình nhốt chúng ta vào “cái lồng” của thế giới ảo, một nơi mà chúng ta không sống thực sự với hiện tại, và tiếc thay đó lại là nơi mà chúng ta thường xuyên tập trung vào. Dĩ nhiên, đó là khi mình kết nối lại các dữ kiện dưới con mắt nhìn chủ quan của mình, chứ mình đâu biết ý đồ của người thiết kế nên kiến trúc công trình này.

Lúc đó mình có chút may mắn, ngồi nghe và cảm nhận giai điệu du dương trên từng phím đàn của người nghệ sĩ piano, đi vòng vòng đến từng chậu hoa tươi, ngắm những bông hoa đẹp, ngắm nhìn những ngọn nến lung linh, sống trong giây phút hiện tại và bắt đầu suy nghĩ về câu hỏi “Mình đang tập trung vào điều gì?”

Như một sự tình cờ, những gì cần đến thì thường đến vào cùng một thời điểm. Cũng chính tại Pullman, ở Huế Meeting Room, một cuộc họp trong buổi Management Training của TGM diễn ra với mục đích nâng cao sức mạnh cho Management Team, một thông điệp đã được nhấn mạnh về sai lầm nhiều Manager thường gặp, đó là “Chúng ta tập trung quá nhiều thời gian cho những nhân viên kém và dành quá ít thời gian cho những nhân viên giỏi”. Cũng chính thông điệp ấy, mình chợt nhận ra nó không chỉ còn đúng trong quản lý, mà còn đúng trong cả cuộc sống với các mối quan hệ hàng ngày. Chúng ta dành quá nhiều thời gian cho những mối quan hệ không chất lượng và ngược lại, dành quá ít thời gian cho những người thực sự quan trọng.

Ngày Tết, mọi người hay nói cả năm mới gặp nhau nên phải say với nhau, ngày xưa mình cũng nghĩ như vậy. Năm nay, cũng chính bởi thông điệp trên mà bản thân mình thay đổi. Nếu thực sự phải uống say, mình sẽ lựa chọn uống say với người cả năm qua đã yêu thương, quan tâm, đồng hành, chiến đấu cùng với mình. Như thế, say một bữa hay say vài bữa cũng đáng. Ngược lại, với người mà cả năm có khi chỉ gặp một lần, những lúc sóng gió cũng chẳng ở bên cạnh, tại sao lại phải mất thời gian say sưa với họ. Có lẽ thế mà Tết này mình cũng chẳng đi chúc Tết ai cả ngoài việc dành thời gian chúc Tết một số mối quan hệ trong gia đình.

Sống ở đời, chẳng thể tránh khỏi thị phi. Thế nhưng, nghịch lý là chúng ta lại quá bận tâm dành thời gian để suy nghĩ về những người ghét mình, khó chịu với mình, ảnh hưởng tiêu cực đến mình. Tại sao lại phải bận tâm đến những người ấy, trong khi thời gian đó hoàn toàn có thể dành cho những người mang lại cho mình cảm xúc tích cực, mang lại cho mình niềm vui và hạnh phúc. Tại sao chúng ta lại phải to tiếng, phải tranh cãi, phải lời qua tiếng lại với những người vốn dĩ không ưa chúng ta? Thay vào đó, chúng ta hoàn toàn có thể tập trung để cùng làm việc với những người thân thiết, giá trị với mình.

Trong quá trình làm việc, tiếp xúc với khách hàng là việc thường xuyên của chúng ta. Ngày xưa, mình cũng hay có cảm giác lo lắng khi khách hàng phàn nàn dịch vụ, hoặc khó tính, hoặc nóng tính. Bây giờ suy nghĩ lại, tại sao chúng ta không tập trung vào những khách hàng tích cực nhất, giá trị nhất, những người mà khi gặp luôn nhẹ nhàng, niềm nở, chuyên nghiệp, lịch sự. Có lẽ vì thế mà giờ đây, khi gặp những khách hàng khó tính, hay nóng tính, hay thậm chí vô lý, mình học được sự bình thản hơn nhiều, cứ nhẹ nhàng, bình tĩnh và lịch sự giải quyết, khách hàng mà vô lý quá thì hoàn tiền dịch vụ, đưa vào blacklist khách hàng. Như thế, phần lớn thời gian luôn là cảm xúc nhẹ nhàng, vui vẻ với khách hàng.

Trong làm việc teamwork với nhau, không thể tránh khỏi xung đột và va chạm. Lẽ thông thường, chúng ta sẽ dễ xung đột và không hài lòng về những điểm không tốt của nhau. Thay vì tập trung vào việc khó chịu vì những điểm không tốt của nhau, sao không tập trung vào những thứ tốt của nhau để phát huy những điều đó lên nhiều hơn nữa. Có lẽ vì thế mà giờ đây, với các bạn làm việc cùng, mình ít feedback hơn, và nếu có thì feedback hành động chứ không feedback con người, đồng thời cũng cố gắng không đặt cảm xúc khó chịu khi feedback, cứ nhẹ nhàng nói chuyện. Sau vài lần mà người ta không thay đổi thì cũng tốt thôi, mình sẽ đi tìm giải pháp. Mà giải pháp tốt nhất là sẽ đi tìm người khác phù hợp hơn thay thế cho người đó. Tương tự vậy, nếu muốn đi xin feedback, thì tốt nhất là đi tìm người có thể nhìn thấy thực sự những gì mình làm không tốt và chỉ ra cho mình, chứ không phải là nhóm người cảm tính và hay phán xét.

Cuộc đời ai cũng sống, nhưng cách sống như nào là do lựa chọn của mỗi người. Thời gian thì giống như hai mặt của một đồng xu, khi bạn chọn dành thời gian để làm việc này rồi thì bạn sẽ không thể chọn làm việc còn lại.

Khi chúng ta lựa chọn tập trung vào những thứ không hiệu quả thì chắc chắn chúng ta không có thời gian để tập trung vào thứ hiệu quả.

Khi chúng ta lựa chọn tập trung vào khó khăn thì chắc chắn chúng ta không có thời gian để tập trung vào cơ hội.

Khi chúng ta lựa chọn dành thời gian cho những người tiêu cực thì chắc chắn chúng ta không có thời gian để tập trung vào người tích cực.

Khi chúng ta lựa chọn dành thời gian cho nỗi sợ hãi lấn chiếm trong đầu thì chắc chắn chúng ta không có thời gian để sự mạnh mẽ xuất hiện.

Khi chúng ta lựa chọn dành thời gian để phán xét và khó chịu về nhau thì chắc chắn chúng ta không có thời gian để tập trung cho việc yêu thương nhau.

Vậy thì bạn sẽ tập trung vào điều gì trong hiện tại, trong tương lai để những ngày bạn sống đều giá trị, đều ý nghĩa và đều hạnh phúc thực sự?