Mỗi chúng ta, dù là làm bất kỳ nghề gì, trong bất kỳ lĩnh vực gì, đều phải học hỏi từ người đi trước, Trainer cũng tương tự như vậy. Có một điểm mà một người làm nghề Trainer có thể học hỏi được từ những người đi trước, đó chính là học từ những người làm MC, bởi vì dù khác nhau về tính chất công việc, Trainer mang tính chất đào tạo, giảng dạy, chia sẻ, truyền cảm hứng, động lực, nhưng Trainer cũng chính là một người phải đứng sân khấu.

Tôi không nhớ, từ bao lâu, chỉ biết là từ rất nhiều năm trước, tôi cũng đi tìm cho mình một người để học hỏi về kinh nghiệm trong nghề. Người mà tôi lựa chọn học hỏi và tìm hiểu, đó là nhà văn, MC Nguyễn Ngọc Ngạn – người đứng sân khấu Paris By Night từ năm 1992, là một MC huyền thoại của sân khấu này. Như một cái duyên, tôi đã tìm đến tác phẩm Kỷ Niệm Sân Khấu của nhà văn Nguyễn Ngọc Ngạn, một người khi đó đã hơn 20 năm kinh nghiệm đứng sân khấu. Như cách nói của nhà văn Nguyễn Ngọc Ngạn thì tác phẩm không phải là một hồi ký, nhưng thực chất nó lại chứa đứng hàng loạt các câu chuyện, kỷ niệm, chia sẻ về nghề, về những gì đằng sau ánh hào quang sân khấu.

Lẽ dĩ nhiên, bài này tôi không có ý định nói về tác phẩm ấy, mà điều tôi muốn nhấn mạnh nó liên quan đến tiêu đề bài viết, tại sao tôi lại cho rằng không phải ai cũng làm được Trainer? Dĩ nhiên, tôi phải nhấn mạnh đây là quan điểm của cá nhân mình, bạn đừng tin vào quan điểm cá nhân của tôi, nếu nó chẳng giúp ích gì cho bạn. Một lần nữa, series Con đường Trainer tôi muốn viết dành cho những ai mong muốn trở thành Trainer chuyên nghiệp, mà đã là con đường chuyên nghiệp, thì không phải sân chơi dành cho tất cả mọi người.

ĐÂU LÀ TỐ CHẤT QUAN TRỌNG CỦA MỘT TRAINER?

Hãy quay trở lại câu chuyện về tác phẩm Kỷ Niệm Sân Khấu. Trong hàng loạt câu chuyện ấy, có một câu chuyện tôi rất ấn tượng là khi bác Nguyễn Ngọc Ngạn nói về việc lựa chọn cô Kỳ Duyên. Ai cũng biết MC Nguyễn Ngọc Ngạn và cô Nguyễn Cao Kỳ Duyên là một cặp bài trùng, có thể nói là không thể thay thế tại Paris By Night. Nhưng nếu tư duy một chút, hãy tìm hiểu xem vì sao họ lại lựa chọn cô Kỳ Duyên để làm MC cùng bác Nguyễn Ngọc Ngạn, trước đó có nhiều người từng thử chưa? Và tại sao cô Kỳ Duyên lại có thể bắt cặp lâu dài đến vậy?

Cũng đã lâu lắm rồi kể từ ngày biết đến câu chuyện ấy, vậy nên giờ đây trong tôi nhớ lại, tôi chỉ nhớ duy nhất một cụm từ, có thể nói là mấu chốt để quyết định một người có tố chất làm MC nói chung (Trainer nói riêng) hay không. Chuyện kể lại rằng thời đó, cô Kỳ Duyên thật ra không phải là ứng viên có nhiều lợi thế, mà điểm bất lợi vô cùng của cô Kỳ Duyên khi đó là khả năng nói tiếng Việt. Do Paris By Night là chương trình dành cho người Việt, nên rõ ràng việc MC nói tiếng Việt là điều vô cùng quan trọng. Vậy nhưng, sau tất cả lý do cô Kỳ Duyên được chọn, theo như lời nhà văn Nguyễn Ngọc Ngạn là bởi vì cô có “Cái duyên sân khấu”!

Muốn trở thành Trainer chuyên nghiệp, bạn phải có cái duyên sân khấu!

Không chỉ là MC, bác Nguyễn Ngọc Ngạn cũng là người chứng kiến bao nhiêu cuộc đời ca sĩ ở sân khấu Paris By Night, nên nói cách khác là hiểu quá rõ những tên tuổi nào thành công, và những cái tên nào thất bại trong nghiệp trở thành ca sĩ. Cũng trong tác phẩm Kỷ Niệm Sân Khấu, một lần nữa muốn trở thành ca sĩ cũng cần rất nhiều yếu tố trời cho. Đầu tiên là giọng hát phải đặc biệt. Ca sĩ khi đã cất lên tiếng hát mà khán giả họ không nhận ra được đặc trưng thì người ấy không thể trở thành ca sĩ. Khi đã có chất giọng rồi thì mới đến các yếu tố tập luyện về giọng. Rồi ngoại hình cũng là một điều rất quan trọng. Mà ngoại hình cũng là trời cho. Các yếu tố khác như khiếu hài hước, khả năng ứng biến, đối xử,… phần nhiều cũng là trời cho. Bởi vậy nên đúng là để trở thành một ca sĩ thành công quả không dễ dàng.

Thực sự tôi viết bài này không có ý làm nhụt chí những bạn yêu thích và đam mê chia sẻ. Tôi chỉ tâm sự rất thật để bạn nhìn rõ về con đường này. Nếu muốn trở thành một người chia sẻ, bạn hoàn toàn có thể học hỏi kỹ năng sân khấu. Thêm vào đó, khi bạn có nhiều trải nghiệm, bạn tự khắc chia sẻ chất. Khán giả sẽ lắng nghe bạn, nhất là khi đó là chủ đề họ quan tâm. Nhưng để trở thành một Trainer chuyên nghiệp, cũng giống như ca sĩ chuyên nghiệp, thì bạn bắt buộc phải có những yếu tố mà ông Trời ưu ái cho bạn. Rồi sau đó mới tới sự tập luyện, rèn luyện gian khổ.

Cái duyên sân khấu, hay nói một cách khác đó chính là sức hút cá nhân.

Bạn có thấy có những người chỉ cần gặp họ thôi, họ đã toát ra một thần thái rất lôi cuốn chưa? Và ngược lại, bạn hãy nhớ đến thời còn đi học. Tôi rất trân trọng và cảm thông các thầy cô giáo, nhưng sự thật là có những người có thể chuyên môn tốt nhưng khi giảng bài thì học sinh, sinh viên lại cảm thấy buồn ngủ. Nói vậy mới thấy chuyên môn là điều kiện cần nhưng không phải điều kiện đủ đâu bạn ạ.

QUAN TRỌNG PHẢI LÀ THẦN THÁI

Vậy nếu muốn đi con đường này, phải thật lòng với chính mình. Xem mình có phải là người có sức hút cá nhân không? Mình có cái duyên sân khấu không? Mình nói chuyện bình thường có lôi cuốn người khác không? Mình có toát ra thần thái và khí chất để người khác thích mình hay không? Đó là một vài câu hỏi mà bạn có thể suy ngẫm và chiêm nghiệm.

Ở đây, tôi cũng nhấn mạnh với bạn rằng sức hút cá nhân, cái duyên sân khấu nó khác với việc phải hài hước.

Những ngày đầu bước chân vào con đường này, tôi là một người không hề có khiếu hài hước. Tôi áp lực và lo lắng nghĩ rằng nếu mình không có điều đó, chắc buổi chia sẻ của mình sẽ nhàm chán lắm. Bởi vì tôi nghĩ rằng chia sẻ sao cho phải sôi động, phải nhiều tiếng cười thì mới là chất lượng. Thời đó, xung quanh tôi có rất nhiều Trainer có khiếu hài hước bẩm sinh, làm tôi cũng mất niềm tin vào chính mình lắm.

Điểm tựa của tôi chính nằm ở việc mình có sức hút cá nhân. Lẽ dĩ nhiên, tự mình nhận mình thì không được khiêm tốn. Mà đó là những người xung quanh thể hiện ra khi mình tiếp xúc với họ. Ngay từ những ngày đầu bước chân vào con đường này, khi ấy tôi đã định vị mình là một Trainer với thế mạnh lớn nhất là sự sâu sắc, chứ mình không nên và không thể theo đuổi một hình mẫu khác không phải là chính mình. Vì thế mà dần dần, tôi không áp lực về việc mình phải hài hước. Mình cứ nói chuyện lôi cuốn là được. Sau này thì các kỹ năng về hài hước bạn cũng có thể học được. Tất nhiên, sẽ không bao giờ bằng người có khiếu hài hước trời cho. Nhưng thực sự thì bạn cũng không cần phải như vậy.

Bạn chỉ cần là chính bạn mà, có phải không?