Nghề Trainer là nghề đứng trên sân khấu. Cho nên, tôi luôn thấy đâu đó công việc này có điểm tương đồng như một ca sĩ, đó cũng là một người đứng sân khấu, trải qua đủ thứ cảm xúc khác nhau, muôn hình vạn trạng, đủ sự dằng xé nội tâm, có cả những giây phút yếu lòng, phải vượt lên chính mình. Chắc chắn ai đã lựa chọn đi theo con đường này thì sẽ phải đối mặt với giây phút mất động lực, chán nản, đặc biệt là những giây phút cô đơn chỉ có một mình phía sau sân khấu. Vậy thì những lúc như vậy, cách duy nhất là chính mỗi người phải tự biết cách giúp mình vượt qua những khó khăn đó. Mỗi khi mất động lực, tôi thường nhớ đến lời của một ca khúc nọ – như chứa chan cảm xúc, tấm lòng thay cho lời tôi muốn nói. Ca khúc mang tên “Phía sau thiên đường!”.

“Phía trước ánh sáng như thiên đường, tình yêu ngập tràn sân khấu. Ai đâu hay phía sau ánh đèn mình tôi cười với nỗi đau. Nước mắt yếu đuối không bao giờ được rơi trên những cố gắng. Con đường vinh quang ấy còn dài và tôi biết tôi chưa khi nào một mình!

Đã có những lúc thấy mỏi mệt, niềm tin bao ngày vụn vỡ. Đã có lúc muốn những khó khăn sẽ trôi qua như giấc mơ. Nhưng tôi biết phía sau lưng mình còn bao nhiêu người cần tôi. Con đường vinh quang ấy còn dài và tôi biết tôi chưa khi nào một mình!”