Nếu như bạn cùng tôi quay trở lại đây 7 năm về trước thì ngày hôm đó, bạn cũng sẽ cảm nhận được đặc trưng của mùa đông Hà Nội, với tiết trời se se lạnh, lọt qua kẽ lá là tia nắng vàng cảm giác như yếu ớt đang cố gắng chen qua cái không khí vội vàng trên đường phố, gió len lỏi đủ làm người ta cảm thấy hơi chút buốt buốt, tê tê. Với không ít người thì không khí ấy đôi lúc khiến họ thích cảm giác một ngày nghỉ, dành riêng cho mình, bên những sở thích cá nhân. Và mân mê một cuốn sách, có lẽ là một trong số đó. Năm ấy, tôi tìm một cuốn sách, mà cái tên của nó làm tôi hình thành nên một ý tưởng sống cho nhiều năm sau này.

DỰ ÁN HẠNH PHÚC (THE HAPPINESS PROJECT)

Dự án hạnh phúc (The happiness project) là một cuốn sách truyền cảm hứng cho mình từ những năm 2012, với bố cục được thiết kế thành 12 chương, theo thời gian chính là 12 tháng trong năm. Tác giả chọn mỗi tháng tương ứng với một chủ đề, để trong tháng đó hoàn toàn tập trung làm tốt, cải thiện nó. Ví dụ tháng 1 là tháng của năng lượng, tháng 2 nghĩ về tình yêu, tháng 3 đột phá công việc, tháng 6 nghĩ về tình bạn,… Đó là một cách hay để chúng ta tự tìm niềm vui cho chính mình mỗi khi cuộc sống nhiều bộn bề. Hàng tháng, có cái cớ để tập trung thêm một điều gì đó tốt hơn, và tránh bỏ lỡ những điều đáng tiếc. Thế rồi từ đó tôi cũng thường chọn chủ đề cho các tháng để nỗ lực nhiều hơn.

Nhìn đi nhìn lại, năm 2019 đã gần khép lại (khi tôi viết phần đầu tiên của series này). Một năm mà có đến 2/3 thời gian tôi bỏ không dùng mạng xã hội, lén thu mình lại để nâng cấp bản thân, rèn luyện nhiều trải nghiệm, và chủ yếu là tự chiêm nghiệm chính mình. Thế rồi, tình cờ tôi chợt nhận ra rằng, nếu cứ trôi qua lặng lẽ như thế thì rất có thể sau này nhìn lại, tôi sẽ không nhớ những gì mình đã trải qua, tôi sẽ không nhớ những năm tháng của thanh xuân, sẽ không nhớ về một giai đoạn cuộc sống có nhiều biến động và biến chuyển nội tâm của chính mình.

Và có lẽ, chính vì vậy mà tháng 12 này, tôi lựa chọn một chủ đề đó là chia sẻ, chia sẻ những tâm tư, nỗi lòng của một người trẻ đang ở trong một độ tuổi đặc biệt, để đâu đó bạn đọc biết đâu cũng tìm thấy hình ảnh của mình trong đó, để chúng ta có những góc nhìn, có những đồng điệu, có những tâm sự cùng với nhau.

Series này tôi sẽ viết nhiều, nhưng điều tôi tập trung nhất đó chính là chia sẻ những trải nghiệm, những tư duy để giúp mỗi người tạo đột phá trong sự nghiệp. Bởi lẽ bất kỳ mỗi chúng ta, ai cũng đều phải đi làm. Và một trong những lựa chọn quan trọng bạn nên lựa chọn đó là bung hết sức mình cho sự nghiệp.

AI CŨNG TRẢI QUA TUỔI CHÊNH VÊNH

Người ta thường nói tuổi 18 – 25 là tuổi bản lề, nghĩa là độ tuổi mà một người trẻ bắt đầu những giai đoạn đầu đời, bắt đầu bằng nhiều nhiệt huyết, nhưng cũng nhiều mơ mộng, thậm chí đôi chút là ảo tưởng, là giai đoạn mà cái nhìn về cuộc sống còn nhiều màu hồng. Sau đó đến giai đoạn tuổi 30, người ta lại nói là “tam thập nhi lập”, nghĩa là bắt đầu bước vào độ chín khi người ta có những trách nhiệm lớn hơn trong cuộc đời, trách nhiệm lớn hơn trong công việc, trong gia đình, với tổ chức, thậm chí với xã hội. Ủa vậy giai đoạn ở giữa thì gọi là giai đoạn gì?

Với tôi, tôi gọi đó là giai đoạn tuổi chênh vênh. Chênh vênh – cái tên nó nói lên tất cả. Độ tuổi ấy là độ tuổi người ta thực sự bắt đầu bước vào “trường đời”, bắt đầu học những bài học cuộc sống, bắt đầu biết nhiều hơn, bắt đầu sở hữu nhiều thứ. Nhưng giai đoạn ấy cũng là giai đoạn mà người ta cũng bắt đầu cảm thấy mình thật nhỏ bé khi nhìn đi nhìn lại, thấy mình thiếu thật nhiều điều. Bắt đầu thấy mình phải lớn lên, bắt đầu thấy trong một tương lai không xa mình sẽ phải gánh vác nhiều trách nhiệm, và bắt đầu cảm thấy chênh vênh khi chợt nhận ra mình có quá nhiều thứ phải làm, có quá nhiều điều cần phải học, mà thời gian cứ như trôi dần đi.

Lúc đó là lúc một người trẻ thấy rằng dường như khoảng cách giữa ước mơ và thực tế bỗng nhiên trở nên xa xôi, là lúc mà không ít người cảm thấy chính mình cũng chưa thực sự sẵn sàng với guồng quay của cuộc sống. Khi đó, có không ít người lựa chọn sống theo một quỹ đạo mặc định của cuộc đời, nghĩa là ra trường, kiếm đại một công việc ổn định, rồi thì đến tuổi thì lập gia đình, sau đó thì họ chật vật với cuộc sống của họ. Có những người cũng khá giả hơn, nhưng rồi bỗng một ngày họ không tìm thấy niềm vui của mình trong cuộc sống, để rồi tình cờ một ngày họ chợt nhận ra rằng, mình đã để lỡ mất tuổi thanh xuân của mình.

Vậy thì, thay vì bước qua tuổi chênh vênh một cách vội vã, tại sao không dành chút thời gian chiêm nghiệm, để tư duy, để suy ngẫm, để có cho riêng mình một lối đi riêng, một sự lựa chọn khác biệt cho những năm tháng sau này thực sự hạnh phúc, và thực sự đáng với tuổi thanh xuân đã trải qua?

TRĂN TRỞ ĐỂ THÀNH CÔNG

Tuổi chênh vênh với tôi có lẽ là lúc mà người ta trăn trở rất nhiều. Cái cảm giác trăn trở của độ tuổi này rất khác so với trăn trở của thời đi học, hay trăn trở của một người đã nhiều năm trên trường đời. Thời đi học là tò mò, thích khám phá thế giới; với những người đã nhiều năm trên trường đời, những trăn trở của họ có thể là những vấn đề lớn hơn rất nhiều. Còn ở tuổi chênh vênh, theo tôi thì họ trăn trở giữa những điều rất đỗi bình thường, và cả những điều bắt đầu lớn lao hơn. Họ muốn phá ra khỏi cái kén an toàn, nhưng lại chưa đủ sức mình và nguồn lực để bung ra tất cả. Họ muốn làm một điều gì đó lớn lao, nhưng lại vẫn phải thực hiện và nỗ lực cho những trách nhiệm ngay trước mắt.

Nhưng có lẽ, một người biết trăn trở là một người có dấu hiệu để thành công. Khi mỗi người tự nhìn vào chính mình, tự “soi gương” về cuộc đời của mình, về những gì mình đã làm, về những gì mình chưa làm được, về những điều lẽ ra mình phải làm nhưng lại không làm, về những điều lẽ ra không nên làm nhưng tuổi trẻ lại vô tình thực hiện, thì có lẽ bản thân mỗi người có động lực để điều chỉnh. Tuổi chênh vênh là thời điểm tuyệt vời để một người thay đổi, để sau này nhìn lại thấy năm tháng thanh xuân không hề sống một cuộc đời nhạt nhẽo, chán phèo như cái cách mà nhà văn Nam Cao viết về thầy giáo Thứ trong tác phẩm “Sống mòn”.

“Thứ là một thanh niên được học hành, có hoài bão, chí hướng. Thế rồi những áp lực, gánh nặng cuộc đời khiến Y nhận thấy cuộc sống của mình và những người xung quanh chẳng có ý nghĩa gì. Kiếp sống nghèo khổ đã thui chột ước mơ, hoài bão và đẩy y đến cảnh “sống mòn”. Y trở nên ti tiện với bạn bè, nhỏ nhen với vợ. Thứ chua chát hình dung đời mình sẽ mục ra, và sẽ “chết mà chưa kịp sống”

Ở phần tiếp theo, bạn sẽ được chia sẻ một nghiên cứu tâm lý nội bộ của TGM chỉ ra rằng: đâu là độ tuổi vàng để tăng tốc đến thành công trong sự nghiệp của họ?

Khủng hoảng tuổi “chênh vênh” – Phần 2: Đâu là độ tuổi vàng để tăng tốc đến thành công?