Mấy dòng đầu năm mới

Mọi năm giao thừa, lúc nào cũng thức để đón, rồi cũng háo hức, cũng hy vọng này nọ các kiểu. Năm nay, bản thân mình không định thức đón giao thừa, mà tính đi ngủ sớm cho khỏe. Lý do là kế hoạch ngắn hạn và những việc quan trọng nhất phải làm trong 2017 thì đã lên hết và đang triển khai từ 2016 rồi, nên bây giờ không phải là câu chuyện của hy vọng gì, háo hức gì, mà là câu chuyện của thực thi và quyết liệt tới cùng với những việc quan trọng đó. Thế rồi hứng lên ngồi chơi game béng thế nào mà gần đến giao thừa luôn. Quá giấc, bây giờ lại ngồi nghĩ linh tinh. Thôi thì, lưu lại mấy dòng.

Việc quan trọng nhất mà mình sẽ luôn duy trì trong năm mới là thực hành thói quen biết ơn mỗi ngày, nhất là biết ơn những người thương yêu mình, những người đồng đội của mình, gia đình, những người mình nợ, những người mình có duyên, những người mang đến điều ý nghĩa trong cuộc sống cho mình. Song song với nó, là bản thân cố gắng vượt lên chính mình để thực hành điềm tĩnh và chấp nhận, bớt phán xét, tự tha thứ và tha thứ nếu có đôi lúc vô tình làm ai đó tổn thương hay ai đó làm tổn thương mình. Bởi lẽ, một cách nào đó, bản thân mình thấy mình may mắn hơn khi trong cuộc đời này, vì một lẽ nào đó mà mình gặp được nhiều người tốt hơn là gặp người xấu.

Việc một ai đó suy nghĩ nhiều về những người xung quanh họ, và ý thức được rằng chính những người xung quanh cuộc sống của chúng ta ảnh hưởng và làm nên cuộc sống của chúng ta – chứ không còn xoay quanh chính bản thân họ – là khi họ đang có một sự dịch chuyển trong lối suy nghĩ và tư duy. Có thể là chín chắn hơn, hay trưởng thành hơn, hay sống chậm hơn, hay sâu hơn, hay whatever gì đó … Có thể điều này chưa kiểm chứng với nhiều người – còn hiện tại nó đang đúng với mình.

Cách đây nhiều năm trước, thời còn học ở Lê Hồng Phong, triết lý sống của mình khi đó mượn đôi câu thơ của một tâm hồn đậm chất ngông nghênh “Đã mang tiếng ở trong trời đất – Phải có danh gì với núi sông”; đôi lúc là cái nhìn tiêu cực man mác nỗi sầu của Huy Cận “Chàng Huy Cận khi xưa hay sầu lắm – Gió mưa ơi nay có nhớ người chăng”; có khi lại là chút gì đó nổi loạn của Đặng Trần Côn từng viết Chinh phụ ngâm khúc, rằng “Chàng sinh ra vốn dòng hào kiệt – Quẳng bút nghiên theo nghiệp binh đao” – vẫn là một cái gì đó hướng về bản thân, hay cái tôi cá nhân phải có “danh gì đó” giống như triết lý ngôi trường ấy tập trung rèn luyện cho từng cá nhân – “Gạo đem vào giã bao đau đớn – Gạo giã xong rồi trắng tựa bông” mà ngày nào đi học cũng nhìn lên bức tường mỗi khi bước qua cổng.

Tự lúc nào đó cũng chẳng nhớ nữa, bản thân mình lại có sự dịch chuyển thay vì tập trung vào bản thân mà hướng ra những người xung quanh mình. Có lẽ, phần nhiều là ảnh hưởng do những người mình gặp, mình tiếp xúc xung quanh mình. Không còn sống với mục đích giải thưởng, học bổng nọ, thành tích, chức vụ kia. Sự dịch chuyển ấy thay vì những gì làm được cho bản thân, thì chuyển sang những gì có thể để lại cho đời. (Dĩ nhiên ở đây, muốn cho cơm thằng hàng xóm thì bản thân mình phải no). Nhưng có một sự dịch chuyển tập trung từ việc làm cho bản thân, hướng sang việc cống hiến và phụng sự nhiều hơn. Mà trước hết, chính là những người xung quanh mình.

Nó rất giống với triết lý lãnh đạo ở TGM, “người lãnh đạo thực sự là người quan tâm đến người mà họ lãnh đạo hơn chính bản thân họ” – lãnh đạo là người đứng sau màn nhung sân khấu, đứng sau thành quả của người khác sau bao công hỗ trợ họ, chứ không phải là đứng ra thể hiện bản thân mình. Ở đây, đúng nghĩa kẻ mạnh là người có thể nâng người khác trên đôi vai của mình chứ không phải là người dẫm đạp lên người khác. Chính những sự dịch chuyển ấy, mà mình thấy nơi những người xung quanh mình, họ đang sống một cuộc sống như vậy, và càng ngày giá trị của cách sống ấy càng được khẳng định. Ban đầu, có thể sẽ bị nói là dại, hay thiếu khôn ngoan, hay whatever gì đó… Thế nhưng, bằng một cách nào đó, mình vẫn tin rằng “Ta dại ta tìm nơi vắng vẻ – Người khôn người đến chốn lao xao”. Nhưng “Khôn mà hiểm độc là khôn dại – Dại mà hiền lành ấy dại khôn”. Vì người vẫn là cách vì mình khôn ngoan nhất.

Tư tưởng trong bài đã rõ, chỉ là bổ sung thêm mấy ý phụ: rằng vì người cũng phải có chọn lọc. Hãy vì những người thương yêu mình, gia đình, đồng đội, tổ chức của mình trước khi vì những người ở đâu đâu. Sức người có hạn, nguồn lực hữu hạn, đành phải nói không với rất nhiều để nói có với số ít nhưng quan trọng vậy. Giống như qua nay truyền hình um xùm vụ ông Trùm bắt xây tường ngăn Mexico. Người ta cứ chửi ổng nhưng slogan của ổng đang là “Make America great again” chứ không phải là “Make hàng xóm America great again”.

Viết hơi lan man và dài dòng. Chút suy nghĩ đầu năm mới. Xin được biết ơn những người bạn, người anh, người chị, người đồng đội, gia đình, những người thương yêu đã bên mình thời gian qua. Cũng biết ơn và trân trọng những người mình đã gặp, cùng trải nghiệm trong quá khứ. Và sẽ biết ơn, trân trọng những người sẽ sát cánh cùng trong thời gian tới.

Chọn một bức ảnh, có mấy cái ảnh đồng đội mà đặc biệt thì phải cất trong máy để thỉnh thoảng người I điển hình còn lôi ra xem, tìm hoài cũng thấy toàn ảnh khóa học. Thôi chọn một bức ý nghĩa chụp tại hạnh phúc để thành công. Thêm một năm nữa sống đầy khát vọng và hứa hẹn sẽ gặt hái nhiều thành công (Năm qua đã hạnh phúc lắm rồi, bây giờ là lúc tiến tới thành công).

Chào xuân mới!