2020, giống như 2019 – lại thêm một năm mình ít viết như giai đoạn 2017 và 2018. Thi thoảng off facebook cảm giác giống như mình là người của thế kỷ 19 vì không biết chuyện gì đang diễn ra. Tết là dịp mà nhiều người hay dành thời gian để ngồi review lại một năm đã qua. Mình cứ phân vân là viết, không viết, viết, không viết như kiểu chàng trai ngắt từng cánh hoa hồng rằng yêu, không yêu, yêu, không yêu. Lý do chính là bởi vì tự nhiên đến một giai đoạn trong đời, một cách chân thành, mình nhận ra rằng mình chưa đủ trải nghiệm sống, vốn sống để có thể viết liên tục.

Trong cuốn “Tôi tự học” của học giả Thu Giang Nguyễn Duy Cần, cụ có chia sẻ một điều rằng viết cũng là một cách để học. Đôi khi ghi lại mấy dòng cũng là cách để chúng ta nghiền ngẫm về những bài học. Với một người trẻ, tất nhiên đạt được thành tích, có sự thăng tiến trong công việc, gia tăng thu nhập là một nguồn động lực chính đáng. Thôi thì gạt qua những yếu tố đó, đôi khi điều quan trọng không kém với mỗi người là một năm qua đi, ta đã trưởng thành như thế nào, ta học thêm được bao nhiêu bài học; có thêm bao nhiêu trải nghiệm; hay cách nhìn, cách nghĩ của ta về các vấn đề trong công việc, cuộc sống đã chín chắn, đa chiều hơn như thế nào. Cho nên, bài viết này mình viết nhiều về những bài học. Dĩ nhiên, trải nghiệm mỗi người mỗi khác, chưa kể nhân sinh quan cũng khác nhau, cho nên những gì chia sẻ trong bài đơn giản là góc nhìn cá nhân.

2020 là năm có quá nhiều thách thức và có đủ thứ đặc biệt với rất nhiều người. Nếu đúc kết lại các thành tố giúp tạo nên thành công và chinh phục thử thách thì với mình, trải qua rất nhiều chuyện, mình gói gọn trong 2 yếu tố sau.

  1. TỐC ĐỘ SỬA SAI

Không có ai làm cái gì lần đầu mà họ có thể tự tin vỗ ngực rằng họ có thể làm tốt và làm xuất sắc, trừ khi đó là người quá tự tin, mình nghĩ vậy. Thực sự thì mình khá là e dè và có chút lo lắng mỗi khi làm cái gì đó lần đầu. Ngay cả khi chuẩn bị rất kỹ lưỡng thì vẫn sẽ có những yếu tố nằm ngoài tầm kiểm soát của chúng ta, nhất là khi ta chưa có kinh nghiệm.

Khi tổ chức khóa học Quantum Leap, một việc rất quan trọng để làm nên chương trình thành công là phải tìm được một hội trường đạt tiêu chuẩn, hợp “khẩu vị” của EVOL. Đôi khi không chỉ nằm ở chất lượng hội trường, mà còn nằm ở phía đối tác cung cấp dịch vụ. Sau khi nghiên cứu và “càn quét” hàng chục, thậm chí đến cả trăm cái hội trường ở các phân khúc khác nhau khắp HN và HCM thì một cách chủ quan, (mặc dù không phải tất cả) mình thấy rằng xét về phía đối tác thì làm việc với một số bên tiệc cưới không được dễ chịu cho lắm. Họ sẽ bắt bạn đủ thứ điều khoản rất bất lợi cho người đi thuê. (Thanh toán đủ tiền trước khi diễn ra sự kiện, không được làm cái nọ, không được làm cái kia). Khi đi deal, rất nhiều đối tác mình “cứng” được hơn với họ là bởi vì vào cái đã phủ đầu “bên anh có kinh nghiệm khảo sát cả chục hội trường rồi em”. Nhưng giả sử cặp đôi chú rể – cô dâu đến đặt tiệc cưới, làm gì có anh nào, cô nào có thể phủ đầu họ rằng “chị ơi, em có kinh nghiệm cưới cả chục lần rồi, nên chị cho em cái deal tốt nhé”, thành ra hơi một tí là sẽ bị họ bắt chẹt “em ơi, mùa này người ta cưới nhiều lắm, không nhanh là hết phòng đó em”.

Kể câu chuyện vui đó để thấy rằng, kinh nghiệm không tự nhiên mà có. Quan trọng là chúng ta cần có khả năng rút kinh nghiệm nhanh chóng sau mỗi lần làm chưa tốt, mình gọi là “tốc độ sửa sai”. Đôi khi, bạn có thể ngã sấp mặt, nhưng cũng đừng nằm lâu quá, quan trọng là đứng lên thật nhanh để rút kinh nghiệm. Công việc, nhất là với những gì được làm lại, thì tốt nhất là hãy học cách rút kinh nghiệm thật nhanh để quay lại với phiên bản tốt hơn rất nhiều lần trước.

Thế nhưng, làm khóa học thì mình ít ra còn có cơ hội tổ chức nhiều lần để rút kinh nghiệm, cải tiến, nhưng cuộc sống sẽ có nhiều thứ không phải lúc nào chúng ta cũng có cơ hội để sửa sai nhiều lần, chẳng hạn làm nhà, làm vợ / làm chồng, làm cha mẹ, làm kinh doanh, nắm bắt những cơ hội,… Vậy thì chúng ta quay lại câu chuyện hãy cố gắng hết sức mình trong lúc chuẩn bị, chịu khó học hỏi từ người đi trước, nghiên cứu trước được càng nhiều càng tốt. Những gì sẽ làm trong tương lai, nếu chúng ta chuẩn bị và học được nhiều trong hiện tại thì sau này cái giá phải trả sẽ ít hơn.

  1. MAY MẮN

Có lẽ nhiều bạn sẽ cảm thấy bất ngờ khi mình đưa yếu tố may mắn vào công việc. Tại sao may mắn lại được coi là một yếu tố quan trọng, thế thì nó hên xui giống kiểu chơi lô tô, sổ xố quá. Thực ra, mình thấy may mắn rất quan trọng trong công việc chứ không phải giỡn chơi đâu.

Nếu bạn xem bóng đá bạn sẽ thấy có những khi cục diện trận đấu được quyết định bởi một thời khắc mong manh, ví dụ một đội ghi bàn vào phút bù giờ. Hoặc giả sử cũng là tình huống ấy, bóng không vào lưới mà dội sàn ngang, hay đập cột dọc thì kết cục lại theo một hướng khác. Như thế thì những khoảnh khắc đó có phải là do yếu tố may rủi không? Hoàn toàn có.

Quay lại câu chuyện tìm phòng làm sự kiện, có những khi đúng nghĩa là đi khắp thành phố rồi mà không tìm được phòng như yêu cầu. (Ở đây phải mở ngoặc ra là bạn tìm phòng xịn giá cao hay tìm phòng dởm giá rẻ thì ai cũng làm được, tìm và deal phòng đủ tốt, giá đủ mềm mới là cái khó). Đôi khi, phòng tìm được cuối cùng lại là phòng đủ tốt. Có khi, mình deal được phòng tốt là bởi vì bạn sales là “nam” lại có vẻ quan tâm đặc biệt đến mình, nên rất ưu ái trong một số điều khoản. Có lúc, cái anh mình deal chỉ làm việc một tháng nữa là nghỉ hưu, mà có lẽ khi người ta chỉ còn một tháng nữa là nghỉ rồi thì mọi thứ với họ có vẻ “không quan trọng lắm”, thành ra giá phòng từ 8g sáng đến 22g cũng tính bằng mức giá từ 8g – 17g. Những lần đó, mình thấy mình gặp may, như được bề trên che chở. Và còn nhiều khoảnh khắc khác trong công việc, mình thấy may mẳn mỉm cười với mình.

Tất nhiên, nói vui thì may mắn là điều quan trọng với chúng ta. Nhưng thực ra, nó cũng chỉ đơn giản là luật xác suất. Bạn làm càng nhiều thì xác suất thành công của bạn càng cao. Tìm một hội trường thì bạn chỉ có một lựa chọn, chứ tìm tới hai chục cái hội trường thì xác suất tìm được hội trường phù hợp với tiêu chí của bạn đã tăng lên gấp 20 lần rồi.

Kết hợp với yếu tố số một “tốc độ sửa sai”, nếu thất bại – thay vì nằm quá lâu thì nhanh chóng rút kinh nghiệm và tiếp tục hành động, làm càng nhiều thì xác suất may mắn đến càng cao. Giống như câu chuyện bóng đá, nếu là một cầu thủ, muốn xác suất ghi bàn tăng lên thì chỉ có một cách là bạn phải tung ra thật nhiều cú sút. Như một người bán hàng, khi tăng số lượng khách hàng tiềm năng + cải tiến liên tục cách nói chuyện (yếu tố số một) thì tự nhiên xác suất chốt đơn hàng sẽ tăng lên.

Ngoài hai yếu tố đó, một năm Covid đi qua thì chắc chắn không thể bỏ qua yếu tố thứ ba.

  1. ĐỪNG ĐỂ BỊ BỎ LẠI PHÍA SAU

Dịch bệnh, khủng hoảng, những biến cố, thử thách trong cuộc sống làm cho nhiều người rơi vào tình cảnh “không thể quay trở lại như xưa”. Nhưng ngược lại, giới siêu giàu vẫn rất giàu, người thành công vẫn rất thành công. Nhiều người bị cắt lương, mất việc, khỏi nghĩ thưởng Tết, nhưng ở chiều ngược lại, vẫn nhiều người có một năm 2020 đầy bứt phá. Vậy thì cuối cùng, vẫn là cách mà chúng ta phản ứng lại với hoàn cảnh.

Đối với mình, trong một tập thể hay trong một mối quan hệ, tốt nhất hãy cố gắng để chúng ta trở thành “tài sản” (asset) cho người khác, chứ đừng là “của nợ” (liability), gánh nặng cho họ. Một lần nữa, mọi thứ mang tính chất tương đối cho nên góc nhìn này cho bạn, nếu bạn hoàn toàn bình thường, có đủ khả năng để nỗ lực và bứt phá trong cuộc sống, phần còn lại nằm ở lựa chọn và sự quyết tâm của bạn.

Giống như một chiếc thuyền và nhiều người cùng nhau chèo, nếu một người cố hết sức mình chèo thật khỏe thì người còn lại sẽ đỡ hơn, ngược lại nếu một người chèo rất yếu thì người còn lại gánh team đuối vô cùng. Trong công việc, nhất là trong một team, điều này thấy cực kỳ rõ. Có lần mình đi Coach, trong nhóm có 3 coach, coach nào cũng “khỏe” (theo cả nghĩa đen và nghĩa bóng). Thế là chẳng ai phải “gánh” cho ai, ngược lại còn cộng hưởng sức mạnh của nhau, thế là cuối cùng đúng là nhóm ấy thành công rực rỡ. Khi làm việc, thực sự mình rất cảm kích và trân trọng khi làm việc với những người mà mình biết chắc chắn họ làm cho mình nhẹ gánh rất nhiều, chứ không trở thành gánh nặng.

Không phải lúc nào chúng ta cũng trong trạng thái phong độ tốt nhất, sẽ có những lúc gặp phải mistake. Nhưng như Jack Welch, CEO huyền thoại của GE từng nói, cuối cùng thì quan trọng là số sao trắng (thành công) của bạn nhiều hơn số sao đen (mistake). Hay như trong một trận đấu, có thể bạn bị thủng lưới nhưng hãy đảm bảo số bàn thắng bạn ghi được là nhiều hơn. Cuối cùng thì điều quan trọng vẫn là bạn phải chiến thắng.

Công ty mình bên ngoài là tổ chức đào tạo, nhưng bên trong là một công ty thiên hướng về công nghệ rất nhiều, và liên tục có những sự đổi mới cập nhật. Có những lúc, mình phải rèn luyện những skill, tìm hiểu những mảng kiến thức mà trước giờ mình hoàn toàn là zero. Những lúc ấy không dễ chịu chút nào, bởi vì không phải lúc nào bạn cũng được đấu trên sở trường của bạn, có những lúc bạn phải dùng đến ý chí và sự quyết tâm rất nhiều để rèn luyện một điều gì đó. Nhưng một lần nữa, nếu không liên tục gia tăng giá trị, mà chỉ để lại những vấn đề cho đồng đội, chắc chắn một người rồi sẽ bị bỏ lại. Mình thấy điều này không chỉ trong công việc, mà trong showbiz giờ cũng có những sự dịch chuyển. Các nghệ sỹ tài năng giờ đây không chỉ đơn thuần riêng lẻ một chuyên môn (chẳng hạn tôi ca sỹ thì tôi chuyên hát, tôi diễn viên thì tôi chuyên đóng phim, tôi MC thì chỉ dẫn chương trình). Giờ đây sự đa năng là cực kỳ quan trọng (vừa hát, vừa đóng phim, vừa dẫn chương trình,…).

Do vậy, trong một tổ chức, nếu không muốn bị bỏ lại thì bắt buộc phải liên tục add thêm value cho chính mình và cho tổ chức nơi mình đang phục vụ.

  1. CHUYỆN ĐÃ XẢY RA LÀ CHUYỆN… NÊN XẢY RA

Đối với cá nhân mình, thời đại Trịnh – Nguyễn phân tranh, khởi nghĩa Tây Sơn rồi vua Nguyễn Ánh thống nhất là một thời đại thú vị trong lịch sử. Quân đội Tây Sơn có thể nói là một đội quân có tính chất hủy diệt rất cao. Trong 20 năm cầm quân thì vua Quang Trung là một vị vua bất bại. Nếu như không có cái chết đột ngột ở tuổi 39 của ông thì có lẽ bánh xe lịch sử sẽ đi theo một chiều khác. Khi ông mất đi, nhà Tây Sơn có những lục đục nội bộ vì trước giờ chỉ một người đủ khả năng để trấn áp được tất cả những “hổ tướng”. Kẻ thù trước giờ cũng chỉ khiếp sợ cái uy của một người. Người kế vị ông là Quang Toản thì lại quá nhỏ (khi ấy mới 9 tuổi). Sau đó chúa Nguyễn Ánh phải mất cả chục năm mới có thể đánh bại được thế lực còn lại của nhà Tây Sơn. Tạm thời không bàn luận là nên ủng hộ ai thì rất nhiều người đã có sự nuối tiếc, và họ đưa ra những chủ đề lịch sử, giả thuyết với một chữ nếu, rằng nếu vua Quang Trung còn sống thì bánh xe lịch sử sẽ như thế nào? Mình cũng không phải là một ngoại lệ. Nhưng dù giả thuyết thế nào đi chăng nữa thì sự thật vẫn là sự thật: quá khứ đã trải qua thì mãi mãi không thay đổi được. Thế rồi, tình cờ mình được nghe một bình luận, tự nhiên nhẹ lòng hơn rất nhiều, dành cho những người có cái thú tò mò nghiên cứu về lịch sử: phàm là chuyện đã xảy ra trong lịch sử, thì tất yếu đó là chuyện nên được xảy ra.

Cuộc sống có rất nhiều chuyện đã xảy ra chúng ta không thể thay đổi được. Dịch bệnh năm nay là một ví dụ kinh điển. Bao nhiêu doanh nghiệp có thể cách đây một năm họ còn mơ về những viễn cảnh, rồi sau đó họ giải thể. Mình quen học viên làm du lịch, nói đến đây là biết có một năm buồn. Gần Tết, dịch bùng lên, không ít người buôn cây cảnh, giờ chẳng biết xoay sở thế nào. Hoặc lũ lụt miền Trung, có những gia đình bị cuốn trôi đi tất cả mọi thứ (nào hoa màu, nào trang trại gia súc, gia cầm,…). Gần gũi hơn thì cuộc sống mỗi người, đều có những điều đến với chúng ta mà chúng ta không thể ngờ tại sao nó lại đến, vào đúng thời điểm mà ta không muốn.

Bản thân mình năm rồi, cũng có những chuyện như vậy. Khi một điều tiêu cực ập đến, rất dễ để chúng ta nhìn ra mặt trái, rất dễ để chúng ta tự trách mình, rất dễ để chúng ta gục ngã và rất khó để chấp nhận sự thật. Thậm chí có nhiều chuyện, nhiều khi nhìn đi nhìn lại cũng mãi chưa tìm thấy ra mặt phải (ý nghĩa tích cực) đâu cả. Nhưng đúng là nếu như phàm là chuyện đã không thể thay đổi, thì hãy tư duy rằng đó là chuyện nên xảy ra, rồi một lúc nào đó chúng ta sẽ nhận ra được điều tốt đẹp mà mình cần phải học. Như vậy, cuộc sống sẽ nhẹ lòng hơn.

  1. KHI CUỘC ĐỜI CÓ QUÁ NHIỀU VẤN ĐỀ

Thực ra thì ai cũng luôn luôn phải giải quyết vấn đề. Càng lên cao thì vấn đề càng nhiều và vấn đề càng phức tạp. Đôi lúc mình cũng stress theo kiểu “Ủa sao cái này nó lại xảy ra với mình? Sao lại là mình? Sao lại vào lúc này?”. Hoặc trong mối quan hệ người với người, luôn là điều khó khăn và có những điều phức tạp. Có những người họ đến và họ làm tổn thương chúng ta. Có người đến và mang rắc rối cho chúng ta. Có người đến mang yêu thương cho chúng ta nhưng lại cũng mang theo cả đau khổ. Cả ngàn lẻ một câu chuyện đại loại như thế.

Lại một lần nữa, đây là góc nhìn hoàn toàn từ cá nhân. Mình rất tò mò (một cách nghiêm túc) và suy nghĩ về một thứ gọi là tiền kiếp. Rất có thể chúng ta không chỉ sống ở trong hiện tại. Mỗi kiếp sống ở trong hiện tại, ai cũng phải học một bài học mà người đó cần phải học. Bài học của mỗi người sẽ mỗi khác, đó là lý do vì sao ngay lúc sinh ra, chúng ta ở trong những hoàn cảnh khác nhau, điều kiện khác nhau. Vậy thì nhiệm vụ của mỗi người, nghĩ theo cách đơn giản là học cho đến khi đủ bài học mình cần phải học. Những hoàn cảnh đến với mình, những người chúng ta gặp, rất có thể là một sự sắp đặt để chúng ta học cho đủ bài học mà ta cần học.

Nếu bạn thấy phần này trừu tượng thì “khó quá bỏ qua”, bạn có thể đọc hai cuốn sách của tác giả Nguyên Phong là Muôn Kiếp Nhân Sinh và Bên Rặng Tuyết Sơn.

  1. TÌNH YÊU CÔNG VIỆC

Cái gì cũng vậy, dù là những thứ nghe có vẻ rất hấp dẫn chẳng hạn như chơi game hay đi du lịch, một khi đã trở thành công việc thì đều sẽ có lúc… nhàm chán. Trong cuộc họp Management Team, Sếp nói mình thuộc thể loại làm việc trâu bò và đam mê công việc. Kể ra thì cũng có những lúc mất động lực. Đôi khi, bằng ý chí và trách nhiệm thì chúng ta có thể cải thiện được bản thân mình một cách kha khá với nhiều thứ, nhất là với những công việc mà một thời điểm nào đó, bạn thấy nhàm chán.

Đối với mình, có lẽ không gọi là tình yêu công việc, mà gọi là 2 nguyên tắc làm việc thì đúng hơn, để giúp có thể vượt qua được những lúc cũng thấy mất động lực.

Một là nguyên tắc quả bóng: Công việc sẽ có nhiều loại việc, nó giống như những quả bóng người khác ném tới bạn, và việc của bạn là phải bắt được nó, không được để cho nó rơi. Trong số những quả bóng đó, sẽ có những quả bóng giống như bóng tennis, lỡ chẳng may bắt hụt thì cũng không sao. Và có một số ít quả bóng, là những quả bóng thủy tinh, mỏng manh dễ vỡ. Bạn bắt hụt một cái là thôi… toang. Với những quả bóng thủy tinh trong công việc, tốt nhất là đừng có bắt hụt.

Hai là nguyên tắc thùng gỗ: Performance của chúng ta bị giới hạn bởi thanh gỗ ngắn nhất. Một thùng nước dựng lên bởi những thanh gỗ, nước chỉ chứa được tới mức của thanh gỗ ngắn nhất. Rất nhiều bạn hiểu lầm câu nói “muốn thành công thì nên tập trung điểm mạnh”. Điểm mạnh là một cái chung chung, nó là cái rộng. Bạn có thể chọn lĩnh vực bạn mạnh (ví dụ bạn mạnh về giao tiếp, nói chuyện) nhưng trong từng công việc sẽ cần tổ hợp nhiều skill khác nhau, sẽ có những skill bạn làm rất tốt (có tố chất), và có cả những skill bạn không có tố chất cho lắm. Nếu muốn làm tốt công việc, thì phải khắc phục thật tốt những “cái dở” của bạn. Đôi khi, nó có thể là một thứ rất nhỏ nhưng lại làm bạn hỏng ăn nhiều việc.

Nhưng đôi khi, thứ động lực mạnh nhất lại đến từ điều số 7 sau đây.

  1. NGƯỜI ĐỨNG SAU

Văn hóa làm việc của EVOL xây dựng trên tinh thần đồng đội rất nhiều, chứ không tập trung vào một ngôi sao. Thực ra thì có những đội bóng có rất nhiều ngôi sao nhưng họ thất bại. Ngược lại, có những đội bóng vô địch tuy không có ngôi sao nhưng lại có chất keo gắn kết của tình đồng đội. Xét về mặt công việc thì năm 2020 mình cũng làm được một ít việc, nhưng ngẫm đi ngẫm lại mình nhận ra rằng ai trong chúng ta cũng vậy, thành công ta có được bên cạnh nỗ lực bản thân thì luôn cần điểm tựa, sự hỗ trợ, đồng hành của những người đứng sau chúng ta.

Mình chọn bức hình bên dưới, là một khoảnh khắc coaching trong khóa học Hạnh Phúc Để Thành Công – vô tình lại rất hợp với thông điệp mà mình muốn đóng lại bài viết này. Nói về coaching thì năm 2020, định hướng về phong cách coaching của mình có thể xoay quanh hai chữ “tiết chế”. Tức cố gắng để bản thân không xả năng lượng quá nhiều, quan sát nhiều hơn, nghe nhiều hơn, để bắt moment nhiều hơn, từ đó sau khi suy nghĩ kỹ thì những thứ nói ra sẽ chắc chắn hơn. Có những lúc mình tin là học viên làm được, họ chỉ cần một người đứng sau dõi theo họ, tiếp năng lượng, “xuất hiện” khi cần, và để họ đi con đường đời của họ. Cũng thật tình cờ, một lần nữa lại là sự may mắn, chị học viên mình coaching trong hình có tên thân mật là Joan of EVOL, một biểu tượng của sức mạnh và vượt lên mọi nghịch cảnh.

Mình cũng vậy. Trên con đường mình đi cũng nhiều lúc chao đảo, cũng thật may mắn vì phía sau mình là rất nhiều người đã tiếp thêm sức mạnh cho mình, để trong giờ phút này mình nghĩ về họ, trân trọng họ và biết ơn họ.

Là Anh Chị luôn chiến đấu, điểm tựa sức mạnh tinh thần cho em cũng chiến đấu. Là lãnh đạo nhưng “lãnh đạn” giúp em thoát khỏi nhiều phen “chết hụt” trong công việc. Anh Chị là nguồn sức mạnh to lớn để em dám đương đầu với những thử thách lớn hơn rất nhiều trong tương lai vì em biết rằng khi chiến đấu, em không hề cô đơn.

Là người đồng đội bạn cùng tiến, cheer khi mình bứt phá đạt được thành công, cũng bên mình khi mình thất bại, stress, áp lực, thậm chí cả lúc mình stress đến độ còn bị trầm cảm nhẹ cũng là người truyền lửa cho mình bước tiếp. Không bao giờ phán xét, chỉ động viên, vậy là đủ!

Là anh em trong team, “chịu đựng” được sự nguyên tắc khủng khiếp của mình trong công việc và cả những góp ý rất thẳng thắn của mình. Đặc biệt là ông anh cùng team, bị mình dí cho chạy tóe khói qua bao nhiêu khóa học, phải vượt ngưỡng bao nhiêu lần, đi du lịch cũng phải lo tổ chức cho khóa học, đi Management Retreat cũng phải lo làm văn phòng.

Là mấy ông anh bằng tuổi nhưng một ông là ông chú một ông là ông anh. Người thì lúc nào cũng điềm đạm, có những góc nhìn phân tích rất sâu sắc khi mình nói chuyện, hỏi ý kiến cả những chuyện chẳng phải công việc. Người thì như một ngọn lửa không bao giờ cạn kiệt về tinh thần chiến đấu trong công việc, đúng nghĩa mỗi ngày luôn là một ngày mới, lên là lên là lên.

Là đứa em có lẽ từ phong cách coaching đến tính cách đều đối lập với mình nhưng trong công việc anh em đều rất quyết liệt và quyết tâm. Những màu sắc như vậy mang lại cho mình những khoảnh khắc thật nhẹ nhàng. Mỗi lần vào SG công tác mà lên công ty một mình là lại hỏi anh ăn gì, rồi đặt cơm cho mình. Có những quan tâm nho nhỏ nhưng cũng thật giá trị.

Là khoảnh khắc mình thấy mấy bạn nữ trong team, khi tổ chức sự kiện, mải trao đổi với đối tác, quay đi quay lại các bạn đã chuyển lèo xong hết đống vật tư không ít. Là những lúc mà mình nhận thấy rõ động lực chiến đấu của các bạn. Đôi khi, có những khoảnh khắc thấy các bạn thật mạnh mẽ.

Và còn nhiều khoảnh khắc, về nhiều người mà thi thoảng mình lại góp nhặt được.

Cuối cùng, để đóng lại bài viết, có lẽ cũng là đóng lại năm 2020, một năm thật đáng nhớ, mình chọn hình ảnh hàng cái cây. Mình hay chạy bộ về đêm, chạy đêm thì thường chỉ có chạy một mình, cung đường cũng vắng vẻ. Không có những sự náo động như thể dục buổi sáng, chỉ có sự yên tĩnh của ánh đèn hắt lên những hàng cây hai bên đường. Theo thời gian, hàng cây cũng thay đổi. Mùa đông cây rụng hết lá, nhưng nó vẫn đứng vững và mình biết chắc chắn xuân sang, hạ về cây sẽ lại đâm chồi nảy lộc. Năm Covid thứ nhất như một mùa đông đối với nhiều người, nhưng cái cây vẫn đứng đó, vẫn trụ vững trước khó khăn thì sớm hay muộn, sẽ đến lúc nó sinh ra những quả ngọt. Chuyện nọ, chuyện kia có đến, thì chúng ta vẫn tiếp tục đi!

Happy New Year!