Năm 2017, “Người phán xử” là một bộ phim truyền hình đình đám trên VTV với không ít những thành công giúp làm nên thương hiệu của nhiều diễn viên. Không chỉ dừng lại ở việc xem phim, bản thân mình cũng dành chút thời gian để quan sát và học hỏi công thức thành công từ những người làm nghề, tức các diễn viên thông qua các chia sẻ của họ. Một trong những nhân vật mình rất ấn tượng đó chính là NSND Hoàng Dũng. Trong một lần được phỏng vấn ở thời điểm mà “Người phán xử” đang hot, ngày ngày có rất nhiều người đều nhắc đến “Ông trùm Phan Quân”, liệu ông có sợ rằng sau này cái tên của mình sẽ không còn được xuất hiện nhiều, hay bản thân sẽ không vượt qua được cái bóng của chính mình hay không. Ông có trả lời một điều “Cách để một nghệ sĩ làm cho bản thân mình nhàm chán nhanh nhất là luôn luôn muốn mình xuất hiện mọi lúc mọi nơi”.

Nghệ thuật suy cho cùng cũng là thành quả của lao động, những sản phẩm muốn đột phá, muốn tạo được tiếng vang thì luôn luôn cần một quá trình nỗ lực, để thay đổi chính mình, làm mới chính mình, tạo ra những điều mới mẻ và khác biệt cho bản thân. Hay nói một cách khác, đôi khi bạn cần phải “không được xuất hiện” để có thời gian cho những nỗ lực giúp bạn khi xuất hiện trở lại thì chất hơn, tạo ra được nhiều giá trị hơn, và làm mới mình nhiều hơn. Và đó cũng là lý do vì sao hơn nửa năm nay, mình không vào facebook cá nhân, không viết lách, không comment, không chia sẻ. Hôm qua là sinh nhật mình – 2019 là một cột mốc đánh dấu chặng đường 10 năm mình chính thức tự lập xa nhà. Có thể nói, nó giống như một thước phim sống động với những hình ảnh mình có thể tua đi tua lại, cảm giác như mới ngày hôm qua. Thời điểm hiện tại, mình không có nhiều nhu cầu chia sẻ ra bên ngoài, cho nên có chăng lý do khiến mình có động lực vào viết những dòng này là để một dịp nào đó sau này, có thể là chặng đường 10 năm nữa nếu như có đọc được lại, thì đâu đó mình cũng có thể nhận ra chính mình của 10 năm trước đã như nào, đã làm được gì, tầm suy nghĩ đến đâu và đã có gì khác biệt.

Năm 2009, có một thằng con trai nhà quê chân ướt chân ráo lên thành phố, bắt đầu bằng những tháng ngày xa gia đình. Nó ngây ngô, như một trang giấy trắng, có chút quê mùa. Những ngày đầu xa nhà là một bước ngoặt thực sự lớn. Giống như một cánh chim đã rời tổ, vốn dĩ những gì thân quen ở trong cái tổ bao nhiêu năm qua, nay không còn nữa, mà đâu đó là một phần phải tự vỗ cánh bay đi trên cả một bầu trời rộng lớn. Nhiều cảm xúc, nhiều kỷ niệm, nhiều trải nghiệm, nhiều người đến rồi đi, vui có, buồn có, tự hào có, thất vọng có, sụp đổ có, nhiệt huyết có,… 10 năm sau, cánh chim ấy có lẽ cứng cáp hơn, đập mạnh hơn, có được những nguồn sức mạnh để sẵn sàng cho chặng đường phía trước. Bài viết này, mình dành chút thời gian để chiêm nghiệm lại một vài suy ngẫm của những năm tháng tuổi thanh xuân, để chuẩn bị bước vào giai đoạn “tam thập nhi lập” trong chặng đường sắp tới.

1. Tuổi trẻ là giai đoạn mắc sai lầm

Suy ngẫm về những giai đoạn đầu đời, mình nhận ra một điều rằng tuổi trẻ là lúc mà người ta dễ make mistakes nhiều nhất. Đơn giản, là bởi vì còn thiếu kinh nghiệm và thiếu trải nghiệm. Thêm vào đó, tuổi trẻ là tuổi của những thứ lần đầu, mà lần đầu thì thường thiếu kinh nghiệm. Có những mistake sẽ đến một cách bất ngờ, làm cho bạn rất đau đớn. Có những mistake sẽ không bao giờ xảy ra nếu như bạn cứng hơn và có kinh nghiệm hơn. Có những bài học bạn chỉ có thể học được một cách sâu sắc khi chính bạn make mistake. Nhưng make mistakes không quan trọng bằng việc bạn phản ứng như nào và trở thành ai sau đó.

Mình mắc nhiều sai lầm, nhưng sai lầm rồi cũng qua đi. Thứ mình nhớ lại nhiều nhất là bài học phản ứng tích cực sau mỗi lần mắc sai lầm. Một trong những minh họa thú vị cho việc này chính là chuyện đầu tư, và cụ thể ở đây là tiền mã hóa. Khi trở thành thành viên LIFETIME (trọn đời) của Crypto Inner Circle, cái giá trị lớn nhất mình nhận được đó là có đủ thời gian để sửa chữa lại cho những sai lầm về đầu tư mà mình đã gặp trong quá khứ. Không ai tắm hai lần trên một dòng sông, không ai nên make mistake hai lần trên cùng một chuyện. Muốn làm vậy thì bạn phải cho phép mình được rộng mở để sửa sai trong tương lai. Và tuổi trẻ của bạn nên có một hợp đồng LIFETIME về phản ứng tích cực.

2. Cuộc đời không diễn ra theo cách bạn muốn

Sẽ có những chuyện xảy ra không theo ý của mình. Sẽ có những người xuất hiện trong cuộc đời của mình nhưng không hề theo cách mà mình mong muốn. Thậm chí, có những chuyện ngay từ khi sinh ra, chúng ta không có quyền lựa chọn. Có những người nhìn nhận những điều không như chúng ta mong muốn một cách bất lực, thất vọng, đau khổ, buồn bã. Bản thân mình nhận ra một điều rằng có rất nhiều chuyện mình không thể kiểm soát được. Vậy thì thay vì việc cố gắng kỳ vọng và kiểm soát điều mình không thể kiểm soát (mà thực tế là mình không kiểm soát được), thì tốt nhất là tập trung vào chính mình – tức những gì mình có thể kiểm soát.

Có không ít lần suy sụp và suy nghĩ tiêu cực, có không ít lần bản thân có những góc khuất chạnh lòng, có không ít lần bản thân mình ở trong tình trạng bế tắc. Nhưng đó là lúc mà mình chưa chấp nhận rằng mình không kiểm soát được tất cả mọi thứ. Sau này, mình suy nghĩ nhẹ nhàng hơn về những chuyện diễn ra không như ý mình trong đời bằng hai chữ NGHIỆP và PHÚC.

Cứ cho rằng con người ta có tiền kiếp, thì rất có thể những gì bất công mình đang có trong hiện tại là do NGHIỆP của kiếp trước. Ngược lại, những gì tốt đẹp và may mắn mình đang có trong hiện tại là do PHÚC của kiếp trước. Nếu vậy thì cuộc đời là quá trình trả NGHIỆP và tạo PHÚC. Như vậy thì với những chuyện bất công, những chuyện không như ý muốn xảy ra trong đời, hãy tạm coi là NGHIỆP nợ từ kiếp trước và giờ đây mình phải trả. Thay vì than phiền về món nợ phải trả (do kiếp trước chưa trả) thì hãy tập trung vào việc tạo ra PHÚC trong kiếp hiện tại. Việc tạo ra PHÚC vừa giúp mình “trả nợ” cho mình, biết đâu lại giúp mình “trả nợ” cho những người thân yêu của mình, hoặc thậm chí xa hơn là giúp mình tạo “thặng dư” cho kiếp sau.

Đó là động lực để mình luôn luôn nhiệt huyết trên con đường đã chọn. Công việc, không chỉ đơn thuần là vì tiền, mà xa hơn còn phải tạo ra giá trị cho người khác. Có thể nhiều lựa chọn chỉ làm những gì có lợi cho họ, đó là suy nghĩ thực tế chẳng có gì sai. Còn bản thân mình, mình sẽ lựa chọn làm những gì có lợi cho tổ chức, cho người khác, ngay cả khi chưa thấy cái lợi ích trước mắt cho bản thân. Và không chỉ làm theo kiểu hời hợt, đã làm là làm hết mình. Bởi lẽ, khi bạn luôn nỗ lực mỗi ngày đi gieo trồng những hạt mầm giá trị trên khắp các cánh đồng, chắc chắn sẽ có ngày những cây giá trị sẽ tạo ra trái ngọt.

3. Cuộc đời là những sự lựa chọn, và bắt buộc phải lựa chọn đúng những người đi cùng mình

Người ta hay nói tâm sinh tướng (tướng tự tâm sinh)! Điều đó có nghĩa là khí chất, thần thái của một người, tướng mạo bên ngoài là do những suy nghĩ, cảm xúc từ bên trong tâm hồn mà ra. Vậy thì tâm hồn của người đó bị ảnh hưởng bởi ai? Chắc chắn là bởi những người mà họ gặp và tiếp xúc nhiều nhất. Ở bên cạnh những mối quan hệ độc hại, chắc chắn không ít thì nhiều bạn sẽ bị ảnh hưởng sự độc hại. Ở bên cạnh những mối quan hệ tích cực, chắc chắn bạn sẽ bị lây lan sự tích cực.

Quá trình làm công việc tiếp xúc con người cho mình biết nhiều câu chuyện, thực ra là rất nhiều câu chuyện về những mối quan hệ đứt gánh giữa đường, rồi chịu đựng nhau, người này làm ảnh hưởng người kia, hoặc có người “gần mực thì đen”, đánh mất cơ hội cả đời chỉ vì tin nhầm người,… Đời người ngắn ngủi, vậy thì thay vì vây quanh mình những người tiêu cực, tốt hơn hết là hãy lựa chọn cho mình những người mang lại cho bạn cuộc sống hạnh phúc và tốt đẹp hơn.

Con gà thì sẽ thích rủ con gà đi bới sâu trong vườn. Con đại bàng thì sẽ bắt buộc phải rủ một con đại bàng khác bay lên trời xanh. Con gà nhìn con đại bàng có thể chế giễu rằng sao nó ngu, bay lên trên làm chi cho mệt, rồi lúc nào cũng phải gồng mình lên, nào là phải đập mạnh cánh, nào là phải chiến đấu với kẻ thù, nào là rình rập nguy hiểm,… Con gà nó đúng, bởi vì tầm của nó chỉ dừng lại ở con gà. Nó biết chế giễu con đại bàng, nhưng nó sao hiểu được những gì con đại bàng có mà cả đời nó không bao giờ có được.

Sự khác biệt giữa kẻ thất bại, tầm thường và người thành công, chí lớn cũng vậy. Khi được gặp những người tầm hơn hẳn mình, gặp được những người thuộc tầng lớp tinh hoa, mình chợt nhận ra một điều rằng sự thật về họ không như điều nhiều người vẫn nghĩ. Có những trải nghiệm, góc nhìn, đẳng cấp, tư duy bạn sẽ không bao giờ có được nếu không một lần được chạm tới. Cho nên, cuộc đời là chặng đường “hợp rồi tan, tụ rồi tán” với rất nhiều người. Nhưng một vài người quan trọng, đi đường dài trong đời, tốt hơn hết nên chọn cho cẩn thận.

—–

Khi viết đến những dòng này, tự nhiên mình cũng không biết viết gì cho phần kết. Có lẽ điều ấy cũng đúng thôi khi mà chặng đường phía trước vẫn luôn tiếp tục.

2009 – Một bước ngoặt
2012 – Lựa chọn tạo nên sự khác biệt
2015 – Thay đổi và trưởng thành
2017 – Vượt khó
2019 – Bước đại nhảy vọt!

HN. 19.05.2019